26/01/2009

TẾT VÀ NGƯỜI NHÀ QUÊ

.
Sáng mùng Một Tết Kỷ Sửu, tôi cưỡi "con ngựa sắt" phi về huyện Trảng Bàng, Tây Ninh.

Cách Sài Gòn chỉ khoảng 50km thôi nhưng ở xóm quê này tôi không hề cảm thấy không khí Tết. Những ngôi nhà tôi trông thấy dù mái ngói, mái tranh hay mái rạ đều có đặc điểm giống nhau là thấp tè và chúng im lìm núp sau hàng cây xanh đang phơi mình dưới cái nắng gay gắt, chói chang. Đường quê vắng bóng người qua lại, không hiểu sao một tiếng chó sủa, một tiếng gà gáy ban trưa cũng không có.

Niềm vui của trẻ con là đùa với con chó cưng ngoài sân. Còn tôi thì đứng dưới gốc cây... chờ mít rụng!




Photobucket
.
Photobucket
.
Photobucket
Vách của ngôi nhà này được làm bằng đất trộn rơm
.
Photobucket
Đùa với con chó cưng

Photobucket
Cây mít già này từ trên xuống dưới có rất nhiều trái nhưng chưa ăn được

Tạ Phong Tần
.
.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét