07/11/2009

ĐỘI PHÓ QLTT BẠC LIÊU BỊ BẮT VÌ NHẬN HỐI LỘ: RỒI SAO NỮA?

.



"Chiều hôm qua (4.11) Cơ quan điều tra CA tỉnh Bạc Liêu đã bắt tạm giam Trần Văn Khải, Đội phó Đội QLTT số 1 huyện Phước Long về hành vi nhận hối lộ.


Cơ quan Điều tra đã khám xét nhà riêng của ông Khải tại phường 3, thị xã Bạc Liêu từ 17 giờ 50 cho đến 19 giờ mới xong, đồng thời thu nhiều tài liệu quan trọng. Liên quan đến vụ việc này, ông Mai Văn Bình - Đội trưởng Đội Quản lý thị trường số 1 (huyện Phước Long) đã tự thú với cơ quan điều tra".  (Lao Động ngày 05/11/2009).
Việc cán bộ QLTT Bạc Liêu nhận hối lộ đã "nổi danh như cồn" suốt từ trước năm 2001, mà đỉnh điểm là cái chết của anh Trần Chí Hằng (Báo Pháp Luật TPHCM đã có loạt bài phản ánh vụ án này, nhưng lúc đó chưa có báo điện tử). 
Vụ "làm tiền" doanh nghiệp bị vỡ lở khi bà Lưu Bích Phượng (lúc đó là Chi cục phó Chi cục Quản lý thị trường) và Trương Thị Sương tố cáo với các cơ quan chức năng rằng họ chính là nạn nhân của đường dây này. Bà Phượng nói mình bị trù dập vì cố gắng đưa nhóm cán bộ biến chất ra ánh sáng. Bà Sương đâm đơn rằng chồng mình - Trần Chí Hằng - đã bị các đồng sự trong Chi cục Quản lý thị trường giết chết vì không chịu chung đường nhận hối lộ. (VnExpress ngày 24/5/2003). 
Năm 2005, VKSND và TAND Tối cao rút hồ sơ vụ án tai nạn giao thông làm chết anh Trần Chí Hằng (cán bộ Chi cục Quản lý thị trường Bạc Liêu) để nghiên cứu, làm rõ những vấn đề mà hai cấp sơ thẩm và phúc thẩm chưa giải quyết suốt 4 năm qua.

Năm 2001, Chi cục quản lý thị trường Bạc Liêu có quyết định thành lập đoàn kiểm tra về các tiêu cực bị tố cáo và giao cho bà Lưu Bích Phượng (nguyên chi cục phó) làm tổ trưởng. Trong một lần “phục kích”, tổ kiểm tra đã phát hiện một số cán bộ ăn “hụi chết” của các chủ vựa tôm. Sau khi thu thập đầy đủ chứng cứ, bà Phượng và anh Trần Chí Hằng (thành viên tổ kiểm tra) làm báo cáo chuẩn bị trình lãnh đạo Chi cục xem xét.
Đêm trước ngày báo cáo sự việc với lãnh đạo Sở Thương mại và Chi cục, ngày 14/3/2001, trên đường đi công tác về anh Hằng đã bị đụng xe chết tại chỗ với nhiều tình tiết đáng ngờ. Sau khi anh Hằng qua đời, bà Phượng đã báo cáo vụ nhận “hụi chết” cho chi cục trưởng Chi cục quản lý thị trường Bạc Liêu và đề xuất hướng xử lý. Tuy nhiên, vụ việc đã bị chìm xuồng.
Tháng 5/2001, bà Phượng bị kỷ luật xóa tên khỏi Đảng và buộc thôi việc với lý do duy nhất: mượn tiền của nhân viên cấp dưới. Từ năm 2001 đến nay, bà Lưu Bích Phượng và chị Trương Thị Sương (vợ anh Hằng) đã làm đơn khiếu nại gửi các cơ quan công quyền tỉnh Bạc Liêu để đề nghị xem xét nhưng không được trả lời thỏa đáng. Mới đây, Thủ tướng đã có công văn gửi UBND tỉnh Bạc Liêu yêu cầu thanh tra, làm rõ. (Dân Trí ngày 21/9/2005)

VKSND và TAND Tối cao "nghiên cứu" thế nào không rõ, nhưng đến nay nghe nói chị Lưu Bích Phượng và chị Trương Thị Sương vẫn tiếp tục đi kiện để đòi công lý.
Lần này, cán bộ QLTT Bạc Liêu lại tiếp tục bị bắt về tội nhận hối lộ, không rõ việc điều tra sẽ cho kết quả như thế nào. Cứ chờ xem! 
Chi cục QLTT Bạc Liêu là đơn vị trực thuộc Sở Thương mại - Du lịch (nay là Sở Công Thương) tỉnh Bạc Liêu. 


Tạ Phong Tần (Tổng hợp)
______________________


CL&ST tui có quen với chị Lưu Bích Phượng, chị Trương Thị Sương, được hai chị cho xem hồ sơ nên tôi cũng biết nhiều tình tiết "thâm cung bí sử" trong vụ án này.
.




04/11/2009

GIẬT MÌNH


.



Công an ở cấp tỉnh, thành phố có một Phòng chuyên về công tác khám nghiệm là Phòng Kỹ Thuật Hình Sự (PC21), cán bộ đi làm nhiệm vụ được chế độ hưởng tiền bồi dưỡng độc hại. Bấy giờ, do cấp thị xã, huyện không được biên chế đơn vị chuyên biệt nên CSĐT, Cảnh sát Hình Sự (CSHS) thường phải kiêm luôn công việc khám nghiệm hiện trường vụ án, khám nghiệm tử thi (tùy theo năng lực của cán bộ Đội đó) nhưng lại không được hưởng đồng "độc hại" nào. Cán bộ Đội CSĐT có trách nhiệm phối hợp với Bác sĩ Pháp Y và ký vào chổ "Điều tra viên  chủ trì khám nghiệm" (oai thiệt) trong mẫu Biên bản khám nghiệm hiện trường, Biên bản khám nghiệm tử thi, dù CSĐT chỉ đi theo "ngó" Bác sĩ Pháp Y làm việc. Mà vụ án thì có thể xảy ra bất cứ lúc nào, ngày nào, giờ nào, nên CSĐT, CSHS khi trực đơn vị luôn luôn ở tư thế sằn sàng, 5 phút sau khi có tin báo là lên đường. Các đồng nghiệp đơn vị khác hay nói đùa là "Nửa đêm chuẩn bị đi ăn thây ma kìa!".


Năm 1994, tôi- cấp hàm Trung úy, công tác tại Đội Cảnh Sát Điều Tra (CSĐT) Công an thị xã Bạc Liêu, tỉnh Minh Hải (tức tỉnh Cà Mau và tỉnh Bạc Liêu bây giờ). 


Vào một đêm cuối tháng (tháng nào bây giờ không nhớ nữa), chắc cũng gần gần đêm 30 nên đầu hôm trời tối lắm. Đêm đó, tôi, một đồng nghiệp khác (không nhớ tên) trực đơn vị Đội CSĐT cùng với anh Trương Quốc Ân - Thượng úy, Đội phó. Gần 23 giờ thì Công an xã Thuận Hòa cầm hồ sơ ban đầu chạy vào báo cáo có anh cán bộ thủ kho treo cổ tự tử chết trong kho thuốc sâu của xã. Anh Quốc Ân vội vàng báo cáo lãnh đạo trực chỉ huy đêm đó là ông Nguyễn Hoàng Gia - Thượng tá, Trưởng CA thị xã và gọi điện thoại báo cho Bác sĩ Pháp Y tên Đĩnh. 20 phút sau, ông Bác sĩ tới. Đoàn khám nghiệm xuất phát từ trụ sở Công an thị xã Bạc Liêu bằng xe máy. Công an xã dẫn đường bằng Honda 67, ông Bác sĩ xe Honda đam, anh Ân chở tôi bằng chiếc Cub 50 màu xanh oách nhất Đội mà anh mua bằng tiền trúng số độc đắc. 


Sở dĩ tôi được "thường xuyên được ưu tiên" đi "ăn thây ma" vì Đội tôi lúc ấy chỉ có duy nhất một mình tôi tốt nghiệp Đại Học Pháp Lý, còn anh em khác toàn tốt nghiệp Trung cấp Cảnh sát tại chức. Khổ nỗi, anh em trong Đội lại nghĩ rằng "nó học ĐH chính quy thì cái gì cũng biết", lại "chữ đẹp dễ đọc", nên hễ có gì khó khăn, phức tạp đòi hỏi trình độ thì mấy anh trong Đội "đẩy" tôi ra "đính kèm", chớ mấy ảnh đâu có ngờ rằng ĐH Pháp Lý chỉ học Luật, có biết gì về pháp y đâu. Mang tiếng "ĐH chính quy" mà nói "không biết" thì cũng ngại quá, báo hại tôi phải luôn luôn gồng mình vượt lên nỗi sợ và nai lưng ra tự học hàng đống sách vở, tài liệu về pháp y muốn ná thở. Nào là "Tìm biết qua xác chết", "Độc chất", "Giám định pháp y trong khoa học điều tra hình sự", "Y Pháp Tử Thi Học", v.v... tôi đều phải cố gắng "tiêu thụ" và "tiêu hóa" cho kỳ hết. Tôi thường đi khám nghiệm với anh Vũ Thế, anh Nguyễn Kim Đồng. Riết rồi cũng quen, nên việc đi sớm về khuya thế này với tôi trở nên bình thường, làm xong về cũng ngủ nghỉ, ăn uống như không có chuyện gì xảy ra. May là trong thời gian làm nhiệm vụ tôi chưa làm sơ sót, lỗi lầm vụ nào. Vì vậy mà anh Quốc Ân liền "đính kèm" tôi theo mà để anh kia ở lại "trông nhà".


Công an xã đưa chúng tôi vào cái kho bằng cây gỗ lợp tôn nồng nặc mùi thuốc sâu. Kho thì rộng mà trong kho chỉ gắn một ngọn đèn điện bóng tròn tỏa ánh sáng vàng vọt, lợt lạt, mờ mờ. Tôi nhìn thấy người chết còn treo lủng lẳng trên dây thừng. Chúng tôi bèn làm biên bản khám nghiệm hiện trường rồi hạ các xác xuống để ông Bác sĩ khám. Chúng tôi lấy dấu vân tay nạn nhân (lúc đó Đội chưa có máy chụp hình), lập biên bản niêm phong đoạn dây thừng. Khoảng 2h giờ sáng, ông bác sĩ viết biên bản khám nghiệm tử thi, ký vào chổ "Bác sĩ pháp y" rồi ông ta đi một mình về trước. Tôi và anh Quốc Ân còn ở lại ghi lời khai một số nhân chứng rồi về sau. Khoảng hơn 3 giờ sáng mới xong. Anh Ân gọi điện báo cáo công việc với chỉ huy. Quy trình làm việc là thế, nếu chỉ huy không có ý kiến gì khác thì đi về, nếu bảo cònthiếu cái kia, thiếu cái nọ, cần làm thêm cái gì, cái gì thì phải làm thêm, trừ phi "ở nhà" có ai đó ra thay thế mình. 


Tôi mệt mõi và buồn ngủ, mắt nhắm mắt mở ngồi sau xe cho anh Quốc Ân chở về cơ quan. Đầu hôm thì trời tối, nhưng lúc này trăng sáng vằng vặc, đường làng vắng tanh không một bóng người, xe đang chạy bon bon thì tôi nghe anh Quốc Ân kêu "Trời ơi", "Trời ơi" và thắng xe đứng sựng lại. Tôi giật mình mở mắt hỏi "Cái gì vậy?" thì anh Ân chỉ tay ra trước mặt nói: "Thằng mất dạy nào nó đốn cây chuối để ngang đường. Anh chạy lẹ hơn chút nữa thắng không kịp là té xe thấy bà cố". Anh Ân dựng xe bên đường. Chúng tôi bước ra ngó nghiêng xem xét cây chuối. Đây là thân cây chuối hột nên bề tròn nó lớn lắm, đường kính khoảng hơn gang tay. Ngọn cây bị vạt hết lá, thân cây đã được tước bỏ phần lá khô lù xù bao quanh nên nó xanh bóng, trơn nhẵn. Chúng tôi cúi xuống nhìn, thấy nhựa chuối còn chảy ròng ròng thành dòng ở phần ngọn cây. Tôi xanh mặt nghĩ lúc nãy xe bang lên cái thân cây này thì "Mụ nội cũng đội dừa khô" chớ đừng nói hai anh em tôi, số mình cũng còn may. Chúng tôi chửi vu vơ láp dáp mấy câu rồi lên xe đi tiếp. 


Tôi sẽ quên mất câu chuyện này nếu năm 2002 tôi không tình cờ đọc đoạn văn dưới đây trên báo Công an TPHCM và báo Pháp Luật TPHCM:


"Theo tin từ Bộ Công an, các điều tra viên thụ lý vụ án này đã phát hiện nhiều nghi vấn mới liên quan. Trong đó, cơ quan điều tra đã khẳng định Trương Hiền Bảo từng mua chuộc Sơn nhưng không được, và 2 ngày trước khi bị sát hại, Sơn đã bị lãnh đạo là Dương Minh Ngọc thu súng".


Một nhà báo (không nhớ báo nào) còn đặt vấn đề: "Sơn là người giỏi võ, cao to, lúc nào ra ngoài cũng mang súng theo người nên bọn Thọ "đại úy" từ lâu không dám động vào. Tại sao bọn chúng biết được hôm đó Sơn không mang súng mà tấn công và hạ sát Sơn và người bạn đi cùng?". Tôi như người vừa bừng tỉnh sau cơn mê ngủ khi đọc câu này. Ừ nhỉ, đêm hôm khuya khoắt ai rảnh tới mức độ đang ngủ thức dậy ra đốn cây chuối bỏ ngang đường? Ai là người biết giờ đó chúng tôi trở về cơ quan? May mắn cho anh em tôi là lúc đó trăng sáng và anh Quốc Ân còn đủ tỉnh táo để nhìn thấy cây chuối. Suy nghĩ và lờ mờ hiểu được nguyên nhân. Giật mình mà cảm thấy ghê tởm làm sao!


Năm 2007, anh Quốc Ân là Phó Công an phường 1, thị xã Bạc Liêu, mang hàm Thiếu tá. Lâu rồi tôi không về quê, hiện giờ anh làm gì tôi không rõ.


Tạ Phong Tần


___________






Đoạn văn trên trích từ bài "Những tình tiết mới trong vụ giết hại CS Phan Lê Sơn" trên website Việt báo.vn (Trung tâm Báo chí và Hợp tác truyền thông Quốc tế (CPI) - Bộ thông tin và truyền thông) ngày 05/6/2002. Việt báo.vn dẫn nguồn bài này đăng lại từ báo Lao Động. Tôi thì đọc bài này trên báo Công an TPHCM và Pháp Luật TPHCM (báo giấy), nhưng hiện nay vào Google tìm thì chỉ duy nhất Việt báo.vn là còn tồn tại bài này.


Có thể tải bài báo trên trang Việt báo.vn được save lại thành file .mht và .jpg ở đây nếu không xem được ở trang Việt báo.vn:




11/10/2009

"TÚY TỬU HOÀN ĐOẠN TRƯỜNG..."

.




"愁人道酒能消解. 
原來酒示愁人害. 
对酒越自量. 
醉酒完断肠...".


"Sầu nhân đạo tửu năng tiêu giải. 
Nguyên lai tửu thị sầu nhân hại. 
Đối tửu việt tự lượng. 
Tuý tửu hoàn đoạn trường...".
.

10/10/2009

DOWN WEBSITE DÂN TRÍ NGÀY 09/10/2009 Ở ĐÂY NÈ!

.


Bức hình và trang web báo Dân Trí ngày 09/10/2009 được save lại ở chế độ .mht, ai thich thì vào đây mà down nhé! Xong rồi giải nén là có nguyên trang dù bạn đang offline.


Tạ Phong Tần
.


07/10/2009

NGUYÊN TẮC "QUYỀN THỰC THI PHÁP LÝ TOÀN CẦU"

.

Báo Thanh Niên ngày 06/10/2009 có bản tin Phó thủ tướng Israel sợ bị bắt ở Anh nguyên văn như sau: 

Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng phụ trách các vấn đề chiến lược Israel Moshe Yaalon đã hủy chuyến công du tới Anh do lo ngại ông có thể bị bắt vì những cáo buộc phạm tội ác chiến tranh, theo BBC. 
 
Các nhóm ủng hộ người Palestine muốn ông Yaalon phải hầu tòa vì trách nhiệm trong một vụ bỏ bom tại Gaza vào tháng 7.2002 khiến một thành viên chủ chốt của Hamas và 14 dân thường gồm 9 trẻ em thiệt mạng. 

Ông Yaalon được mời tới một bữa tiệc từ thiện tại London nhưng các cố vấn khuyên ông không nên đi vì có thể bị bắt và xét xử theo nguyên tắc “quyền thực thi pháp lý toàn cầu, theo đó những tòa án khắp thế giới có thể xét xử các nghi phạm chiến tranh bất kể quốc tịch và tội ác đó xảy ra ở đâu.

Cái nguyên tắc này hay ghê! Vừa rồi, Tòa án quốc tế cũng đã xét xử các cai ngục của chính quyền Khmer Đỏ ở Campuchia và coi đó "tội phạm chiến tranh". Vậy ai nhận thấy bản thân mình, thân nhân của mình, bạn bè của mình là nạn nhân của "tội phạm chiến tranh"  thì có thể phát đơn kiện và đòi bồi thường đến Tòa án ở bất cứ quốc gia nào nếu nước sở tại bao che hoặc làm ngơ không xét xử. Nên nhớ là chỉ khởi kiện ở Tòa án những quốc gia có khả năng tổ chức xét xử và có điều kiện phong tỏa tài sản (Ví dụ: tài khoản) của đối tượng bị kiện nhé! Để khỏi phải tốn công vô ích ấy mà!


Tạ Phong Tần
.

01/10/2009

PHÁT HIỆN "THÚ VỊ" ĐẰNG SAU MỘT BÀI BÁO


.





Mới đọc Những phi vụ lừa tình, tiền của ông giám đốc (Báo CATPHCM ngày 01/10/2009), tưởng đâu chỉ có chuyện tình, tiền, tù, tội nhan nhản như thường ngày, ai ngờ phát hiện được nhiều chuyện "thú vị" ghê luôn.


"Ngày 20-2-2008, ông Hoàng giả chữ ký của ông Tuyên đã lập biên bản họp hội đồng thành viên Công ty Phú Mỹ Hưng nâng vốn lên 6 tỷ đồng. Một lần nữa, ý định kinh doanh mờ ám của ông Hoàng đã bị đoàn kiểm tra Tỉnh ủy Kiên Giang bắt “giò"".


Điều 32 Chương VII: Công tác kiểm tra của Đảng và Ủy Ban Kiểm tra các cấp tại Điều lệ Đảng CSVN thì phạm vi kiểm tra của Đảng như sau:


1. Kiểm tra đảng viên, kể cả cấp ủy viên cùng cấp khi có dấu hiệu vi phạm tiêu chuẩn đảng viên, tiêu chuẩn cấp ủy viên và trong việc thực hiện nhiệm vụ đảng viên.

2. Kiểm tra tổ chức đảng cấp dưới khi có dấu hiệu vi phạm trong việc chấp hành Cương lĩnh chính trị, Ðiều lệ Ðảng, nghị quyết, chỉ thị của Ðảng, các nguyên tắc tổ chức của Ðảng; kiểm tra việc thực hiện nhiệm vụ kiểm tra và thi hành kỷ luật trong Ðảng.

3. Giám sát cấp ủy viên cùng cấp, cán bộ diện cấp ủy cùng cấp quản lý và tổ chức đảng cấp dưới về việc thực hiện chủ trương, đường lối, chính sách của Ðảng, nghị quyết của cấp ủy và đạo đức, lối sống theo quy định của Ban Chấp hành Trung ương.

4. Xem xét, kết luận những trường hợp vi phạm kỷ luật, quyết định hoặc đề nghị cấp ủy thi hành kỷ luật.

5. Giải quyết tố cáo đối với tổ chức đảng và đảng viên; giải quyết khiếu nại về kỷ luật Ðảng.

6. Kiểm tra tài chính của cấp ủy cấp dưới và của cơ quan tài chính cấp ủy cùng cấp.



Đoàn kiểm tra của Tỉnh ủy Kiên Giang đã nhảy vào cuộc kiểm tra, căn cứ vào Điều lệ đã dẫn ở trên, từ đó suy ra có thể xảy ra các giả thiết sau: 1- Công ty TNHH DVTM Phú Mỹ Hưng (Cần Thơ) là "sân sau" của Tỉnh ủy Kiên Giang, hoạt động bằng nguồn vốn của Đảng; 2- Bà Lô Thị Cúc là Đảng viên thuộc Tỉnh ủy Kiên Giang quản lý; 3- Ông Trần Văn Hoàng là thuộc Tỉnh ủy Kiên Giang quản lý. 


"Dù không giấy kết hôn, chị Cúc vẫn cho ba đứa con mang họ cha":


Nghị định số 158/2005/NĐ-CP ngày 27/12/2005 của Chính phủ về đăng ký và quản lý hộ tịch quy định đăng ký khai sinh như sau: Người đi đăng ký khai sinh phải nộp giấy chứng sinh và xuất trình Giấy chứng nhận kết hôn của cha, mẹ trẻ em (nếu cha mẹ trẻ có ĐKKH). Giấy chứng sinh do cơ sở y tế, nơi trẻ em sinh ra cấp. Nếu trẻ em sinh ra ngoài cơ sở y tế, thì Giấy chứng sinh được thay bằng văn bản xác nhận của người làm chứng. Trong trường hợp không có người làm chứng, thì người đi khai sinh phải làm giấy cam đoan về việc sinh là có thực. 


Nếu không xuất trình được giấy ĐKKH thì chỉ có thể khai sinh cho trẻ theo họ mẹ mà thôi. Trường hợp muốn đổi họ cho trẻ theo họ cha thì người mẹ phải làm đơn yêu cầu truy nhận cha cho con nộp Tòa án cấp huyện. Lúc này Tòa án căn cứ vào chứng cứ do các bên xuất trình trước Tòa mà ra Quyết định công nhận hoặc mở phiên tòa xét xử để tuyên chấp nhận hoặc bác bỏ yêu cầu bằng 1 bản án.


Ở đây, bà Lô Thị Cúc không có giấy chứng nhận ĐKKH, không nộp đơn yêu cầu truy nhận cha cho con, chẳng biết bà làm cách nào để cho 3 người con đều mang họ Trần thì quả là quá xá "hay" luôn(?!).


"Cuối năm 1990, tôi mang thai và sinh được cháu gái. Tôi hối thúc ông Hoàng ly dị vợ cũ để làm giấy khai sinh cho con nhưng nhận được lời hứa lần hứa lữa. Tôi biết mình đã bị lừa ", "Theo xác nhận của UBND thị trấn Tân Châu, An Giang, trong thời gian sinh sống như vợ chồng với chị Cúc, ông Hoàng không ly dị với người vợ cũ và đã có hai đứa con", "Đến năm 2008, mâu thuẫn giữa chị Cúc và ông Hoàng trở nên gay gắt":


Biết bị lừa từ năm 1990 nhưng vẫn cứ "tự nguyện bị lừa" kéo dài đến 19 năm (có "khuyến mãi kèm" 3 đứa trẻ, mà đứa lớn nhất đã 19 tuổi, đứa nhỏ nhìn khoảng 11-12 tuổi) thì cái sự "lừa" này đáng để ghi vào sách kỷ lục Ghi-nét với thời gian "lừa" lâu nhất, ông Trần Văn Hoàng thì ẳm danh hiệu "người đàn ông "lừa" siêu nhất".


"Người nào đang có vợ, có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người khác hoặc người chưa có vợ, chưa có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người mà mình biết rõ là đang có chồng, có vợ..." (Điều 147 BLHS). Căn cứ tình hình quan hệ của bà Lô Thị Cúc và ông Trần Văn Hoàng như bài báo nêu, thì chính quyền địa phương đã bị 2 người này "sống chung như vợ chồng" "che mắt" suốt 19 năm (lấy cái gì để "che" thì chưa rõ) nên không đọc được Điều 147 BLHS.  


Túm lại, cả ông Trần Văn Hoàng và bà Lô Thị Cúc đều là những người rất "siêu", có khả năng làm những việc mà người bình thường không ai làm được. 




Đọc xong bài báo, CL&ST tui bỗng thấy nhớ cụ Nguyễn Du quá chừng, bèn cất tiếng ngâm rằng: 


“Tình cờ chẳng hẹn mà nên
Mạt cưa mướp đắng đôi bên một phường”.


Tạ Phong Tần




Photobucket