01/07/2009

THÁNH LỄ RỬA TỘI CHO MARIA TẠ PHONG TẦN

.
Với các bạn học cùng lớp Giáo lý Dự tòng tại Nhà thờ Mẹ Hằng Cứu Giúp (38 Kỳ Đồng, quận 3, SG)

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket



Tạ Phong Tần

TỪ LÝ DO "AN NINH" CHUYỂN SANG "THI HÀNH ÁN"(?!)

.

(Tiếp theo entry ngày 12/5/2009)

2 giờ chiều nay, đúng hẹn, chúng tôi đến trụ sở CAP8, quận 3. Người tiếp chúng tôi vẫn là ông Trung tá Nguyễn Văn Riết.

Chị Tân hỏi: "Việc của tôi hôm nay anh giải quyết thế nào?". Ông Trung tá Riết nói: "Ở trên nói là cái nhà đó bây giờ không cho ai ở vì phải thi hành án". Chị Tân hỏi: "Thế anh có biết nhà đó hiện nay ai là chủ trên giấy tờ không? Anh có biết tôi là chủ hộ trong nhà ấy không? Anh nói để thi hành án thì giấy tờ đâu? Quyết định thi hành án đâu?". Ông Riết lại lập bập: "Tôi không biết, tôi không có giấy, tôi chỉ nghe nói như vậy. Chị không đồng ý thì khiếu nại lên quận". Chị Tân tiếp tục hỏi: "Anh làm khu vực quản lý chổ ấy mà anh nói thế thì trình độ nghiệp vụ của anh quá kém, anh không nắm được sự việc gì hết". Ông Trung tá Riết nói: "Chị muốn cho tôi trình độ nghiệp vụ kém thế nào cũng được. Chỉ huy của tôi đã chỉ đạo như vậy thì tôi thông báo lại chị như vậy. Chị không ở trong nhà đó, chị ở chổ khác thì chị không có quyền".

Chị Tân nói: "Anh bị ép nói như thế hay chính anh nói như thế cũng được. Tôi nói cho anh biết, tôi có quyền có tài sản ở bất cứ nơi đâu trên phạm vi đất nước Việt Nam này, và tôi có quyền đối với tài sản của tôi, tôi muốn cho ai mượn là quyền của tôi. Anh không cho đăng ký tạm trú thì chính anh chịu trách nhiệm có phải không?". Chị Tân lặp lại câu hỏi hai lần, ông Trung tá Riết ngồi ngậm tăm mãi một lúc mới nói được mấy chữ: "Ừ, thì tôi chịu trách nhiệm. Chị không đồng ý cứ khiếu nại lên quận". Chị Tân đứng lên, nói: Tôi ở địa bàn nào thì trình báo ở địa bàn đó. Chúng tôi đâu phải là quả bóng mà anh muốn đá đi đâu thì đá".

Tôi nghe vậy ngứa mồm quá mới chêm vào: "Chúng tôi không việc gì phải lên quận khiếu nại. Chúng tôi có trình báo, ghi nhận hay không tùy anh. Đã thế thì chúng tôi đi về, không cần nói thêm nữa. Sau này đừng bắt bẻ chúng tôi tạm trú không trình báo nhé!".

Chuyện đến đây tạm dừng. Chỉ có "đỉnh cao trí tuệ" mới nghĩ ra được "chiêu thức" quái như thế, đố mọi người tìm được ở các bọn "đỉnh thấp trí tuệ" mấy cái vụ tương tự như thế này.

Cần nói rõ thêm một chi tiết là từ khi xét xử phúc thẩm đến nay chưa hề có Quyết định thi hành án nào được thông báo đến chị Tân, nhưng chiều nay Công an Thành phố Hồ Chí Minh lại có Giấy Mời chị Tân sáng mai đến để "hỏi về việc thi hành án treo" (không đá động gì đến nhà cửa, tài sản nhé), còn ông Trung tá Riết lại nói phải để cái nhà này "thi hành án". Hóa ra Công an thành phố Hồ Chí Minh bây giờ lại kiêm luôn công việc của bên Thi hành án?

Tạ Phong Tần
.

12/05/2009

KHÔNG AI ĐƯỢC Ở NHÀ ĐIẾU CÀY VÌ LÝ DO AN NINH?

.


"Không ai được ở nhà ông Nguyễn Văn Hải vì lý do an ninh". Đó là câu trả lời của ông Bùi Duy Hải - Đại úy (số hiệu 265-407) Công an phường 8, quận 3, TPHCM nói với tôi.

Cuối tháng 5 này, nhà số 30 đường số 3, căn cứ 26B, Gò Vấp (VPLS Pháp Quyền cũ) hết hạn hợp đồng thuê nhà, những người đang tạm trú tại nhà này tự đi tìm chổ ở mới cho mình. Chị Tân (vợ cũ của ông Nguyễn Văn Hải - Điếu Cày) đã gọi tôi và Ls Nguyễn Quốc Đạt đến ỏ tại nhà số 84D Trần Quốc Toản (Quận 3) để trông nhà giúp chị. Bởi lẽ nhà này sau khi ông Nguyễn Văn Hải bị bắt thì không ai dám đến thuê làm ăn buôn bán gì nữa, nhà đóng cửa bỏ trống từ đó đến nay đã hơn một năm.

Khi chị Tân mở cửa bước vào nhà, mùi ẩm mốc xông lên nghẹt mũi, khắp nơi nhện giăng bụi bám. Nhà hàng xóm xây mới đổ tứ tung vôi vữa, xi măng vào thảm trải nền nhà, mái nhà bị thủng và máng xối bị giật sập xuống, nước mưa tràn vào nhà khắp nơi, nhà kế bên đóng cừ xây mới cũng làm cho tường nhà bị nứt. Tôi trông thấy nhà hàng xóm còn quá đáng hơn nữa khi cho nguyên cái ống xả nước của máy lạnh vào để xả nước từ nhà họ sang nhà chị Tân. Họ còn đặt thùng rác của nhà họ ngay trước cửa nhà chị Tân... Đó cũng là những lý do để chị Tân phải tìm người ở trông nhà hộ mà không lấy đồng xu tiền thuê nhà nào.

Đúng 9 giờ ngày 12/5/2009, tôi và Ls Nguyễn Quốc Đạt có mặt tại Công an phường 8, quận 3 để làm thủ tục đăng ký tạm trú. Anh Công an ngồi ngay bàn trực ban bảo chúng tôi sang Công an phường Tân Định mua quyển sổ đăng ký tạm trú vì "bên này hết rồi". Chúng tôi trở ra mua sổ. Xong quay lại ghi đầy đủ các cột mục trong sổ gồm: Họ tên chủ hộ (Dương Thị Tân), địa chỉ nơi tạm trú, họ tên, số chứng minh nhân dân, địa chỉ người đăng ký tạm trú, thời gian đến tạm trú vào sổ.

Chúng tôi nộp sổ cùng với giấy đồng ý cho mượn nhà, giấy chứng minh nhân dân của tôi và Đạt cho ông Riết - Trung tá CAP8 (nghe nói ông này là Cảnh sát khu vực khu phố đó). Ông Riết cầm giấy tờ của chúng tôi lật qua lật lại xem xét khoảng 10 phút rồi cầm đi vào trong, nói là báo cáo với chỉ huy của ông. Ngồi đợi khoảng 30 phút mới thấy ông Riết trở ra nói là "Không thể đăng ký tạm trú được vì chỉ huy nói nhà này của Nguyễn Văn Hải, có vấn đề về an ninh, không ai được ở". Tôi hỏi: "Có vấn đề về an ninh là làm sao vậy anh?". Ông Riết nói: "Thì chỉ huy của tôi nói vậy tôi biết vậy, không được là không được. Chị đi kiếm chổ khác ở đi". Tôi nói: "Nhà này tôi được chủ nhà cho ở không mất tiền, tự dưng anh bảo tôi đi kiếm chổ khác ở ai trả tiền thuê nhà cho tôi. Anh trả à? Nếu anh không đăng ký thì anh ghi vào sổ này anh không đăng ký để tôi báo với chủ nhà". Ông Riết không trả lời câu hỏi của tôi mà cứ lắp bắp lặp đi lặp lại mấy chữ "Vì lý do an ninh".

Tôi thấy vậy mới gọi điện thoại cho chị Tân: "Chị lên CAP8 nói chuyện với mấy anh công an đi. Mấy anh này nói nhà chị không thể ở được vì lý do an ninh".

Chúng tôi tiếp tục ngồi tại Phòng Trực ban chờ chị Tân, còn ông Riết bỏ đi chổ khác.

Khoảng 10 phút sau, ông Đại úy Bùi Duy Hải đến hỏi tôi chờ gì. Tôi nói đăng ý tạm trú. Ông Đại úy Hải cầm giấy tờ của chúng tôi xem một lúc rồi nói để xin ý kiến chỉ huy. Xong ông Đại úy Hải đi vào trong rất lâu mới trở ra và trả lời tôi rằng: "Trên Thành phố có lệnh nhà này không đảm bảo an ninh, chủ nhà đang bị tù, không được cho ai ở". Tôi nói: "Theo Luật cư trú công dân có quyền cư trú bất cứ nơi nào pháp luật không cấm, nhà 84D này tôi không thấy treo bảng là khu vực cấm, nếu anh nói không được ở thì ai cấm, lý do cấm, anh cho tôi cái văn bản. Tôi là người rất chấp hành pháp luật, nếu có văn bản cấm thì tôi đi nới khác". Ông Đại úy Hải nói: "Điều 166 Luật cư trú quy định không được ở nhà này". Tôi nói: "Trong Luật cư trú không hề ghi là không được ở nhà số 84D Trần Quốc Toản. Còn ai cấm thì anh cho tôi văn bản đi. Anh có biết Việt Nam này hiện nay có bao nhiêu người đi tù không? Khoảng vào ngàn người đó. Chẳng lẽ nhà của tất cả những người ấy thì không ai được ở hay sao? Ông Nguyễn Văn Hải vi phạm thì luật pháp xử lý ông Hải, cái nhà thì liên quan gì. Ông Hải đi tù chớ cái nhà của ông Hải có đi tù đâu mà tôi không ở được?". Ông Đại úy Hải hỏi: "Chị ở đây có kinh doanh gì không?". "Không, chúng tôi chỉ ở, còn đi làm chổ khác"- Tôi trả lời.

Lúc này, chị Tân cầm giấy tờ nhà đến. Chị Tân hỏi ông Đại úy Hải: "Anh cho tôi biết, tôi cho người khác ở trông nhà giúp tôi như thế này tôi có làm sai không?". Ông Đại úy Hải nói: "Chị không làm sai. Thôi để tôi hỏi ý kiến chỉ huy xem sao".

Chúng tôi lại ngồi chờ đến gần 11 giờ thì thấy ông Hải thay quần áo thường phục ra. lấy xe đi về Ls Đạt và chị Tân chận ông Đại úy Hải lại nói: "Anh đi về thì việc của tôi ai giải quyết?". Ông Đại úy Hải nói: "Lát nữa có anh Phó CAP giải quyết".

Một lúc sau, ông Riết lại cầm giấy tờ của chúng tôi trở ra nói: Thôi chị về đi, 2 giờ chiều ngày mai đến đây giải quyết". Tôi hỏi tiếp: "Thế hôm nay tôi dọn nhà đến ở thì sao?". Ông Riết nói: "Chị khoan dọn nhà, để mai rồi tính". Chị Tân hỏi: "Anh cho tôi biết cấp nào cấm không cho người khác ở nhà của tôi?". "Ở quận". Ông Riết trả lời.

Chúng tôi cầm giấy tờ ra về.

Người Việt Nam có quyền cư trú bất cứ nơi nào trong đất nước Việt Nam , đó là quyền đương nhiên được pháp luật bảo vệ, không phải là chỉ tiêu, chế độ nhu yếu phẩm được phân phối của Nhà nước đối với dân như thời bao cấp và càng không phải là ơn huệ để ban phát xin-cho.

Điều kỳ quặc ở cái sự đăng ký tạm trú này là Luật cư trú 2007 và các Nghị định hướng dẫn thi hành Luật cư trú kèm theo quy định rõ công dân đến nơi nào tạm trú chỉ cần trình báo với Cảnh sát khu vực hay Tổ trưởng dân phố nơi đến tạm trú là đủ. Cảnh sát khu vực, Tổ trưởng dân phố có trách nhiệm ghi nhận việc trình báo tạm trú, không ai có quyền cho hay không cho đăng ký tạm trú trừ phi nơi đó là khu vực cấm (có văn bản do cơ quan có thẩm quyền ban hành đúng thẩm quyền quy định hẳn hoi, không phải nói miệng nhá).

Đáng lẽ chính quyền phường 8 quận 3 phải hoan nghênh tinh thần chấp hành pháp luật nghiêm chỉnh của chúng tôi vì chưa đến ở mà đã đăng ký tạm trú trước, đàng này lại tìm đủ lý do không có trong luật để cù cưa kéo dài thời gian ghi nhận việc trình báo tạm trú.

2 giờ chiều ngày mai (13/5/2009) chúng tôi có đăng ký tạm trú được hay không? Tôi có thể đến Công an phường 8 quận 3 đúng hẹn để làm thủ tục trình báo tạm trú hay là lại được hân hạnh "mời" "tiếp tục làm việc" ở Công an quận Gò Vấp để CAP8 quận 3 viện lý do "không đến đúng hẹn thì không giải quyết"???

Muốn biết kết quả thế nào, cứ chờ sau 2 giờ chiều mai sẽ rõ.

Chắc tối nay tôi phải đọc kinh cầu nguyện cho lãnh đạo Công an được sáng suốt mà giải quyết cho chúng tôi tạm trú.

Tạ Phong Tần

Photobucket

22/04/2009

VĂN NGHỆ MỪNG CHÚA PHỤC SINH CỦA HỘI THÁNH TIN LÀNH

.

Đêm qua (21/4/2009), tui đi xem Văn nghệ mừng Chúa Giê-su phục sinh do Hội Thánh Tin Lành tổ chức ở sân bóng đá Tao Đàn (quận 1, SG). Lần đầu tiên trong đời tui tham gia một cuộc sinh hoạt của tín hữu Tin Lành và cũng là lần đầu tiên được nhìn thấy lực lượng tín hữu Tin Lành đông nghịt đến khoảng 10 ngàn người. Nghe các Mục sư lên sân khấu nói chuyện quả là dzui dzẻ!

Vào xem đượt phát chai nước uống, ra về còn được tặng quyển Kinh Thánh nữa chứ.

Hình dưới đây do tui chụp đó.

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket
.

19/04/2009

DỰ ÁN BAUXITE TÂN RAI (LÂM ĐỒNG): ĐÃ TÍNH ĐẾN NÔNG DÂN?

.
Là một trong hai dự án trọng điểm quốc gia về Bauxite – Nhôm, triển khai ở Tây Nguyên (Nhân Cơ - Đăk Nông và Tân Rai - Lâm Đồng), dự án tổ hợp Bauxite – Nhôm Tân Rai (thị trấn Lộc Thắng – Lâm Đồng) có diện tích 2.297ha. Trong lúc còn nhiều ý kiến trái chiều về các dự án khai thác Bauxite; sự phồn thịnh của người dân trong vùng chưa thấy, thì dự án này ngày càng lộ ra nhiều điều đáng quan tâm như: môi trường sinh hoạt, tái định cư, đầu tư sản xuất của người dân…

Dự án Tân Rai chính thức làm lễ khởi công tổ hợp nhà máy sản xuất Alumin vào ngày 18.11.2008. Thời gian khai thác của dự án này dự tính kéo dài trong 98 năm, trữ lượng bauxite ở Tân Rai có thể trên 700 triệu tấn. Nếu khai thác 600.000 tấn/năm thì thời gian khai thác của riêng vùng Tân Rai sẽ kéo dài 45 năm, và nếu mở rộng vùng mỏ bauxite ra Bảo Lộc, lên Di Linh thì thời hạn khai thác có thể lên tới 150 năm.

350m2 được đền bù 30 triệu

Đến xã Lộc Ngãi, huyện Bảo Lâm (Lâm Đồng) trong những ngày giữa tháng 4, một không khí lao động hối hả trải dài trên diện tích hàng nghìn ha. Chưa đầy 2 năm trước, toàn bộ khu vực này còn là một màu xanh của những nương chè, cà phê, đồi thông… bây giờ mọi thứ đã thay đổi, thay vào đó là màu đất đỏ bazan, khói bụi, …

Tháng 4.2006 dự án nói trên bắt đầu tiến hành đền bù, giải phóng mặt bằng cho gần 1.000 hộ dân với tổng diện tích khoảng 1.700ha. Hiện vẫn còn 107 hộ dân chưa nhận tiền đền bù và bàn giao mặt bằng. Lý do của các hộ dân ở đây, mức giá đền bù quá thấp, không hợp lý khiến họ không hài lòng. Anh Phan Tiến Long, khu phố 6A - Thị trấn Lộc Thắng (xã Lộc Ngãi, huyện Bảo Lâm), phân trần: “Gia đình tôi có 350m2 đất nằm trong khu vực quy hoạch của dự án, với một ngôi nhà gỗ kiên cố nhưng chỉ nhận được đền bù là 30 triệu đồng. Số tiền này không đủ mua một miếng đất ở khu vực tái định cư, chứ chưa tính đến chuyện xây nhà, đầu tư làm ăn!”.

Giá tiền đền bù thấp, giá đất tái định cư lại cao, đây là một nghịch cảnh làm nhiều hộ dân có đất đai, nhà cửa nằm trong dự án Tân Rai sống dở chết dở. Nhiều hộ chưa mua được đất, phải sống tạm bợ qua ngày. Để mua một thửa đất với diện tích 130m2 ở nơi tái định cư, phải mất ít nhất 55 triệu đồng, chưa kể tiền xây nhà.

Gia đình nhà bà Nguyễn Thị Hải có 584m2 đất bị nằm trong dự án, với ngôi nhà 25m2, chưa kể vườn cây lâu năm, là nguồn thu nhập chính, nhưng cũng chỉ được đền bù 60 triệu đồng. Theo một số hộ dân trong vùng cho biết, mức tiền đền bù giữa hai huyện Bảo Lộc và Bảo Lâm hoàn toàn khác hẳn nhau (tại Bảo Lâm thấp hơn).

Nông dân lao đao

Chỉ còn không đầy 8 tháng nữa (18.11), mẻ quặng đầu tiên của dự án Tân Rai sẽ được đưa lên khỏi mặt đất. Nhiều hộ gia đình có đất nằm trong dự án đã bàn giao nhưng lại chưa được bố trí đất tái định cư. Thu nhập của các hộ dân này gần như 100% trông chờ vào nông nghiệp, mọi chi tiêu cho cuộc sống lúc này đều nhìn vào tiền đền bù. Vậy còn tiền đâu để mua đất xây nhà, canh tác, đầu tư làm ăn, nuôi con cái ăn học…?!

Ông Nguyễn Côi ở khu phố 6A, thị trấn Lộc Thắng, cho biết: “Thời gian trước đây (khi dự án chưa đi vào thực hiện – PV) gia đình tôi thu nhập từ chè và cà phê cũng được chừng 70 triệu đồng/năm. Trong mấy năm nay, từ khi dự án khởi công, gia đình tôi không biết phải làm thế nào để sinh sống. Nhìn đám chè cháy lá, cà phê khô héo mà ứa nước mắt xót xa nhưng không dám đầu tư vì chẳng biết khi nào dự án đi vào triển khai”.

Chưa bàn đến chuyện khi nhà máy sản xuất Alumin chính thức đi vào hoạt động, những vấn đề về môi trường, ảnh hưởng tới hệ thống nước ngầm của lưu vực thượng nguồn sông Đồng Nai, an ninh - xã hội - quốc phòng… Hiện nay dự án cũng đã gây không ít bức xúc trong nhân dân về các vấn đề: ô nhiễm tiếng ồn, bụi đất từ các container, xe tải ra vào thường xuyên… Theo ông Lương Văn Đức, một người dân trong khu phố 6A, từ ngày dự án bắt đầu triển khai, không khi nào gia đình ông có một giấc ngủ ngon, hay một thời gian yên tĩnh. Suốt ngày xe cộ ra vào ầm ào, khói bụi của đất đỏ bazan từ công trình cuồn cuộn mỗi khi có xe chạy hay một cơn lốc cuốn, cũng đủ cho khói bụi bao trùm toàn vùng.

Được mệnh danh là “kinh đô” của cây chè, huyện Bảo Lâm đã mất hàng trăm ha cho dự án xây dựng sân golf tại khu vực hồ Lộc Thắng và nay lại phải hy sinh hơn 2.200 ha chè, cà phê, thậm chí cả diện tích trồng thông 10 - 15 năm tuổi cho dự án nói trên. Chưa kể khi đi vào hoạt động, dự án này còn cần thêm diện tích để xây dựng giao thông, các công trình phụ… Khi đó diện tích cây chè lại thêm một lần thu hẹp.

Trong khi đang có rất nhiều luồng ý kiến khác nhau về việc xây dựng các dự án Bauxite - Nhôm ở Tây Nguyên, thì trước mắt đã có hàng nghìn hộ nông dân rơi vào tình cảnh lao đao.

Với tổng số vốn 687 triệu USD, tập đoàn Than - Khoáng sản Việt Nam (TKV) làm chủ đầu tư, dự án nói trên được chia làm hai giai đoạn: dự kiến cuối năm 2009, giai đoạn một có tổng vốn đầu tư trên 7.800 tỷ đồng, để xây dựng cơ sở hạ tầng, giải quyết công ăn việc làm cho khoảng 1.500 công nhân. Giai đoạn hai của dự án sẽ là xây dựng nhà máy sản xuất Alumin với công suất 600.000 tấn/năm. Đến năm 2010, nhà máy sản xuất Alumin sẽ chính thức đi vào hoạt động.


________

CL&ST nói:

Theo báo Tuổi Trẻ ngày 28/3/2009 thì hiện nay đã có "hàng vạn công nhân Trung Quốc đã vào Việt Nam". Một vạn là 10 ngàn đó nhe, hàng vạn nghĩa là có ít nhất 30 ngàn công nhân Trung Quốc đang làm việc ở Việt Nam.

"Giải quyết công ăn việc làm cho khoảng 1.500" người mà kéo nhau vô đông dữ vậy Trời? Vậy là người Việt Nam bản địa chỉ có nước đứng ngoài ngó rồi!
.
.

17/04/2009

TIỀN TỶ Ở ĐÂU RA?

.
Ngày 14/4/2009, ông Nguyễn Việt Dũng - cục trưởng Cục Quản trị thuộc Ngân hàng Nhà nước - xác nhận việc ông Lê Đức Thúy (nguyên thống đốc Ngân hàng Nhà nước) đã được thanh toán hơn 5 tỉ đồng tiền xây dựng nhà số 6 Lý Thái Tổ.

Cũng theo ông Nguyễn Việt Dũng, con số 5 tỷ đồng đó đã được Bộ Tài chính thẩm định và trình Thủ tướng phê duyệt.

Nguồn gốc ngôi nhà này là năm 2004, Cục trưởng Cục Quản trị của Ngân hàng Nhà nước (khi đó là bà Võ Thị Huề) đã thừa ủy quyền của thống đốc Ngân hàng Nhà nước (khi đó là ông Lê Đức Thúy) ký quyết định cho ông Thúy được thuê căn nhà số 6 Lý Thái Tổ, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội với diện tích ở là 92m2, diện tích phụ 38,475m2.

Một thời gian ngắn sau đó, căn nhà này được bán hóa giá cho ông Lê Đức Thúy theo nghị định 61 và được UBND TP Hà Nội cấp "sổ đỏ".

Năm 2006, sau khi báo chí đưa thông tin về ngôi nhà nêu trên, ông Lê Đức Thúy xin trả lại nhà.

Được biết ông Thúy đã mua ngôi nhà trên giá 600 triệu đồng, bằng 1/10 so với giá thị trường.


Tạ Phong Tần

14/04/2009

NHÂN QUYỀN KIỂU TRUNG QUỐC

.
Mới đọc bài "TRUNG QUỐC: KẾ HOẠCH HÀNH ĐỘNG VÌ NHÂN QUYỀN" trên RFI ngày 13/4/2009 mà buồn cười không chịu được, xin copy lại nguyên văn dưới đây, những chữ nghiêng trong ngoặc đơn là cảm nghĩ của tại hạ khi đọc bài báo ấy:

Theo Tân Hoa Xã, Trung Quốc luôn luôn phải đương đầu với những nhiều thách thức và còn phải có nhiều nỗ lực nhằm cải thiện tình trạng nhân quyền.

Kế hoạch hành động vì nhân quyền do Bắc Kinh đưa ra coi quyền của nhân dân Trung Quốc được sống và phát triển là ưu tiên hàng đầu.

(May là được chính quyền "ưu tiên" quyền sống đó, không "ưu tiên" là mất sống đó nghen!)

Cho đến nay, chính quyền Trung Quốc vẫn bác bỏ những chỉ trích phê phán của phương Tây về các vụ vi phạm nhân quyền và cho rằng khái niệm về nhân quyền của Trung Quốc nhấn mạnh đến ưu tiên cải thiện điều kiện sống của người dân.

(Con người khác con vật ở chổ con người có các quyền chính trị xã hội như: quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do thông tin, tự do bầu cử ứng cử, tự do chọn nghề, tự do yêu đương, tư do tôn giáo, tự do tín ngưỡng, tự do lập hội lập đảng, tự do v.v... và v.v... Túm lại là các quyền đặc biệt chỉ con người mới có còn động vật khác không có. Nay bộ sậu bác Hồ Cẩm Đào cho rằng nhân quyền kiểu Trung Quốc là "ưu tiên cải thiện điều kiện sống", tức chăm lo vỗ béo, nuôi cho "ăn khỏe chóng lớn" thôi, thì bác Hồ Cẩm Đào đã gọi lộn khái niệm rồi, phải gọi là "vật quyền", "trư quyền", "cẩu quyền", "ngưu quyền"... chớ nhân quyền cái gì. Bác Hồ Cẩm Đào nuôi dân Trung Quốc sao giống y cách tại hạ nuôi con cẩu ở nhà, xem chừng còn tệ hơn nữa, bởi lẽ con cẩu của tại hạ nó không bị cấm sủa, nó muốn sủa thế nào tùy thích).

Theo kế hoạch hành động, chính phủ Trung Quốc sẽ cố gắng bảo đảm sự bình đẳng về quyền được hưởng các dịch vụ y tế cơ bản cho người dân. Theo giới quan sát, đây là một thách thức to lớn đối với Bắc Kinh, vào lúc hố ngăn cách giữa các thành phố giàu có và vùng nông thôn nghèo khổ ngày càng gia tăng.

("Cố gắng bảo đảm sự bình đẳng" tức là từ trước đến giờ và hiện nay người nghèo bệnh là bị bỏ cho chết nếu không có tiền, còn chừng nào bác Hồ "cố gắng" được thì... chưa biết! Sao mà người nghèo khổ thế không biết. Ai bỉu hồi đó tin lời xạo xự đi theo bác Mao làm chi cho bây giờ hối cũng không kịp, phải hồi đó cứ ủng hộ bác Tưởng có phải hơn không).

Bản kế hoạch cũng nói đến việc tòa án phải bảo đảm những vụ xét xử vô tư và công bằng. Xin nhắc lại là tại Trung Quốc, tư pháp đặt dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng sản.

Tuy nhiên, kế hoạch hành động vì nhân quyền lại không hề đề cập đến tự do hóa chính trị. Theo Nhân Dân nhật báo, thì sự lãnh đạo của đảng Cộng sản là cơ sở cho mọi ổn định chính trị của đất nước.

(Thì đúng rồi, đã nói là giống y như tại hạ nuôi chó ở nhà mà, tại hạ chỉ nuôi có 1 chú thôi, nếu nuôi nhiều, nuôi thành làng, thành xã, thành quốc gia... như bác Hồ thì giống như cái trại chăn nuôi lợn vậy. Trung Quốc ổn định nhờ có sự lãnh đạo của Đảng cộng sản, 5.000 năm trở về trước năm nào cũng loạn không hà, cái thời Tiền Hán, Tiền Đường, Bắc Tống, Minh trị hay Khang Hi, Ung Chính, Càn Long dân gian lưu truyền rằng "thái bình thịnh vượng" đều là mấy cha Sử công (Ví dụ: Tư Mã Thiên) nói xạo không đó. Mấy em tư bổn phải ráng cố gắng phấn đấu kiếm "sự lãnh đạo của đảng Cộng sản" để "ổn định chính trị" nghe chưa).

Bắc Kinh đưa ra kế hoạch hành này trong bối cảnh, năm nay, có nhiều ngày kỷ niệm các sự kiện đấu tranh cho nhân quyền, ví dụ như 20 năm ngày phong trào đấu tranh vì dân chủ của giới trẻ tại quảng trường Thiên An Môn bị chính quyền thẳng tay đàn áp.

(Cái vụ Thiên An Môn này nhắc đến còn thấy ghê. Tên lùn mã tử Đặng Tiểu Bình bất lương máu lạnh như Hít le nhưng lại hèn hơn Hítle ở chổ trùm phátxít Đức dám làm dám nhận công khai, còn Đặng ta thì giết người diệt khẩu, xong rồi dấu diếm giấm giúi mấy chục năm nay như mèo giấu cứt. Hồ Cẩm Đào tiếp bước y chang nên đến nay hơn 2.000 nạn nhân mất xác không một ngôi mộ, không một tấm bia, không cầu siêu, không tưởng niệm. Đồng bào của nó mà nó còn đối xử tàn ác, dã man như vậy thì ai ngu lắm mới nghe lời nó nhận xằng là "anh em".

Làm "nô lệ" đế quốc Anh như dân Hồng Công thì mỗi năm đều được tổ chức thắp nến tưởng niệm hà rầm).

Tạ Phong Tần

Mời nghe bài hát "BLOOD IS ON THE SQUARE"




________

Xem thêm:
Sự kiện Thiên An Môn: Vết nhơ trong lịch sử Trung Quốc thời hiện đại
.
.