12/05/2009

KHÔNG AI ĐƯỢC Ở NHÀ ĐIẾU CÀY VÌ LÝ DO AN NINH?

.


"Không ai được ở nhà ông Nguyễn Văn Hải vì lý do an ninh". Đó là câu trả lời của ông Bùi Duy Hải - Đại úy (số hiệu 265-407) Công an phường 8, quận 3, TPHCM nói với tôi.

Cuối tháng 5 này, nhà số 30 đường số 3, căn cứ 26B, Gò Vấp (VPLS Pháp Quyền cũ) hết hạn hợp đồng thuê nhà, những người đang tạm trú tại nhà này tự đi tìm chổ ở mới cho mình. Chị Tân (vợ cũ của ông Nguyễn Văn Hải - Điếu Cày) đã gọi tôi và Ls Nguyễn Quốc Đạt đến ỏ tại nhà số 84D Trần Quốc Toản (Quận 3) để trông nhà giúp chị. Bởi lẽ nhà này sau khi ông Nguyễn Văn Hải bị bắt thì không ai dám đến thuê làm ăn buôn bán gì nữa, nhà đóng cửa bỏ trống từ đó đến nay đã hơn một năm.

Khi chị Tân mở cửa bước vào nhà, mùi ẩm mốc xông lên nghẹt mũi, khắp nơi nhện giăng bụi bám. Nhà hàng xóm xây mới đổ tứ tung vôi vữa, xi măng vào thảm trải nền nhà, mái nhà bị thủng và máng xối bị giật sập xuống, nước mưa tràn vào nhà khắp nơi, nhà kế bên đóng cừ xây mới cũng làm cho tường nhà bị nứt. Tôi trông thấy nhà hàng xóm còn quá đáng hơn nữa khi cho nguyên cái ống xả nước của máy lạnh vào để xả nước từ nhà họ sang nhà chị Tân. Họ còn đặt thùng rác của nhà họ ngay trước cửa nhà chị Tân... Đó cũng là những lý do để chị Tân phải tìm người ở trông nhà hộ mà không lấy đồng xu tiền thuê nhà nào.

Đúng 9 giờ ngày 12/5/2009, tôi và Ls Nguyễn Quốc Đạt có mặt tại Công an phường 8, quận 3 để làm thủ tục đăng ký tạm trú. Anh Công an ngồi ngay bàn trực ban bảo chúng tôi sang Công an phường Tân Định mua quyển sổ đăng ký tạm trú vì "bên này hết rồi". Chúng tôi trở ra mua sổ. Xong quay lại ghi đầy đủ các cột mục trong sổ gồm: Họ tên chủ hộ (Dương Thị Tân), địa chỉ nơi tạm trú, họ tên, số chứng minh nhân dân, địa chỉ người đăng ký tạm trú, thời gian đến tạm trú vào sổ.

Chúng tôi nộp sổ cùng với giấy đồng ý cho mượn nhà, giấy chứng minh nhân dân của tôi và Đạt cho ông Riết - Trung tá CAP8 (nghe nói ông này là Cảnh sát khu vực khu phố đó). Ông Riết cầm giấy tờ của chúng tôi lật qua lật lại xem xét khoảng 10 phút rồi cầm đi vào trong, nói là báo cáo với chỉ huy của ông. Ngồi đợi khoảng 30 phút mới thấy ông Riết trở ra nói là "Không thể đăng ký tạm trú được vì chỉ huy nói nhà này của Nguyễn Văn Hải, có vấn đề về an ninh, không ai được ở". Tôi hỏi: "Có vấn đề về an ninh là làm sao vậy anh?". Ông Riết nói: "Thì chỉ huy của tôi nói vậy tôi biết vậy, không được là không được. Chị đi kiếm chổ khác ở đi". Tôi nói: "Nhà này tôi được chủ nhà cho ở không mất tiền, tự dưng anh bảo tôi đi kiếm chổ khác ở ai trả tiền thuê nhà cho tôi. Anh trả à? Nếu anh không đăng ký thì anh ghi vào sổ này anh không đăng ký để tôi báo với chủ nhà". Ông Riết không trả lời câu hỏi của tôi mà cứ lắp bắp lặp đi lặp lại mấy chữ "Vì lý do an ninh".

Tôi thấy vậy mới gọi điện thoại cho chị Tân: "Chị lên CAP8 nói chuyện với mấy anh công an đi. Mấy anh này nói nhà chị không thể ở được vì lý do an ninh".

Chúng tôi tiếp tục ngồi tại Phòng Trực ban chờ chị Tân, còn ông Riết bỏ đi chổ khác.

Khoảng 10 phút sau, ông Đại úy Bùi Duy Hải đến hỏi tôi chờ gì. Tôi nói đăng ý tạm trú. Ông Đại úy Hải cầm giấy tờ của chúng tôi xem một lúc rồi nói để xin ý kiến chỉ huy. Xong ông Đại úy Hải đi vào trong rất lâu mới trở ra và trả lời tôi rằng: "Trên Thành phố có lệnh nhà này không đảm bảo an ninh, chủ nhà đang bị tù, không được cho ai ở". Tôi nói: "Theo Luật cư trú công dân có quyền cư trú bất cứ nơi nào pháp luật không cấm, nhà 84D này tôi không thấy treo bảng là khu vực cấm, nếu anh nói không được ở thì ai cấm, lý do cấm, anh cho tôi cái văn bản. Tôi là người rất chấp hành pháp luật, nếu có văn bản cấm thì tôi đi nới khác". Ông Đại úy Hải nói: "Điều 166 Luật cư trú quy định không được ở nhà này". Tôi nói: "Trong Luật cư trú không hề ghi là không được ở nhà số 84D Trần Quốc Toản. Còn ai cấm thì anh cho tôi văn bản đi. Anh có biết Việt Nam này hiện nay có bao nhiêu người đi tù không? Khoảng vào ngàn người đó. Chẳng lẽ nhà của tất cả những người ấy thì không ai được ở hay sao? Ông Nguyễn Văn Hải vi phạm thì luật pháp xử lý ông Hải, cái nhà thì liên quan gì. Ông Hải đi tù chớ cái nhà của ông Hải có đi tù đâu mà tôi không ở được?". Ông Đại úy Hải hỏi: "Chị ở đây có kinh doanh gì không?". "Không, chúng tôi chỉ ở, còn đi làm chổ khác"- Tôi trả lời.

Lúc này, chị Tân cầm giấy tờ nhà đến. Chị Tân hỏi ông Đại úy Hải: "Anh cho tôi biết, tôi cho người khác ở trông nhà giúp tôi như thế này tôi có làm sai không?". Ông Đại úy Hải nói: "Chị không làm sai. Thôi để tôi hỏi ý kiến chỉ huy xem sao".

Chúng tôi lại ngồi chờ đến gần 11 giờ thì thấy ông Hải thay quần áo thường phục ra. lấy xe đi về Ls Đạt và chị Tân chận ông Đại úy Hải lại nói: "Anh đi về thì việc của tôi ai giải quyết?". Ông Đại úy Hải nói: "Lát nữa có anh Phó CAP giải quyết".

Một lúc sau, ông Riết lại cầm giấy tờ của chúng tôi trở ra nói: Thôi chị về đi, 2 giờ chiều ngày mai đến đây giải quyết". Tôi hỏi tiếp: "Thế hôm nay tôi dọn nhà đến ở thì sao?". Ông Riết nói: "Chị khoan dọn nhà, để mai rồi tính". Chị Tân hỏi: "Anh cho tôi biết cấp nào cấm không cho người khác ở nhà của tôi?". "Ở quận". Ông Riết trả lời.

Chúng tôi cầm giấy tờ ra về.

Người Việt Nam có quyền cư trú bất cứ nơi nào trong đất nước Việt Nam , đó là quyền đương nhiên được pháp luật bảo vệ, không phải là chỉ tiêu, chế độ nhu yếu phẩm được phân phối của Nhà nước đối với dân như thời bao cấp và càng không phải là ơn huệ để ban phát xin-cho.

Điều kỳ quặc ở cái sự đăng ký tạm trú này là Luật cư trú 2007 và các Nghị định hướng dẫn thi hành Luật cư trú kèm theo quy định rõ công dân đến nơi nào tạm trú chỉ cần trình báo với Cảnh sát khu vực hay Tổ trưởng dân phố nơi đến tạm trú là đủ. Cảnh sát khu vực, Tổ trưởng dân phố có trách nhiệm ghi nhận việc trình báo tạm trú, không ai có quyền cho hay không cho đăng ký tạm trú trừ phi nơi đó là khu vực cấm (có văn bản do cơ quan có thẩm quyền ban hành đúng thẩm quyền quy định hẳn hoi, không phải nói miệng nhá).

Đáng lẽ chính quyền phường 8 quận 3 phải hoan nghênh tinh thần chấp hành pháp luật nghiêm chỉnh của chúng tôi vì chưa đến ở mà đã đăng ký tạm trú trước, đàng này lại tìm đủ lý do không có trong luật để cù cưa kéo dài thời gian ghi nhận việc trình báo tạm trú.

2 giờ chiều ngày mai (13/5/2009) chúng tôi có đăng ký tạm trú được hay không? Tôi có thể đến Công an phường 8 quận 3 đúng hẹn để làm thủ tục trình báo tạm trú hay là lại được hân hạnh "mời" "tiếp tục làm việc" ở Công an quận Gò Vấp để CAP8 quận 3 viện lý do "không đến đúng hẹn thì không giải quyết"???

Muốn biết kết quả thế nào, cứ chờ sau 2 giờ chiều mai sẽ rõ.

Chắc tối nay tôi phải đọc kinh cầu nguyện cho lãnh đạo Công an được sáng suốt mà giải quyết cho chúng tôi tạm trú.

Tạ Phong Tần

Photobucket

22/04/2009

VĂN NGHỆ MỪNG CHÚA PHỤC SINH CỦA HỘI THÁNH TIN LÀNH

.

Đêm qua (21/4/2009), tui đi xem Văn nghệ mừng Chúa Giê-su phục sinh do Hội Thánh Tin Lành tổ chức ở sân bóng đá Tao Đàn (quận 1, SG). Lần đầu tiên trong đời tui tham gia một cuộc sinh hoạt của tín hữu Tin Lành và cũng là lần đầu tiên được nhìn thấy lực lượng tín hữu Tin Lành đông nghịt đến khoảng 10 ngàn người. Nghe các Mục sư lên sân khấu nói chuyện quả là dzui dzẻ!

Vào xem đượt phát chai nước uống, ra về còn được tặng quyển Kinh Thánh nữa chứ.

Hình dưới đây do tui chụp đó.

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket
.

19/04/2009

DỰ ÁN BAUXITE TÂN RAI (LÂM ĐỒNG): ĐÃ TÍNH ĐẾN NÔNG DÂN?

.
Là một trong hai dự án trọng điểm quốc gia về Bauxite – Nhôm, triển khai ở Tây Nguyên (Nhân Cơ - Đăk Nông và Tân Rai - Lâm Đồng), dự án tổ hợp Bauxite – Nhôm Tân Rai (thị trấn Lộc Thắng – Lâm Đồng) có diện tích 2.297ha. Trong lúc còn nhiều ý kiến trái chiều về các dự án khai thác Bauxite; sự phồn thịnh của người dân trong vùng chưa thấy, thì dự án này ngày càng lộ ra nhiều điều đáng quan tâm như: môi trường sinh hoạt, tái định cư, đầu tư sản xuất của người dân…

Dự án Tân Rai chính thức làm lễ khởi công tổ hợp nhà máy sản xuất Alumin vào ngày 18.11.2008. Thời gian khai thác của dự án này dự tính kéo dài trong 98 năm, trữ lượng bauxite ở Tân Rai có thể trên 700 triệu tấn. Nếu khai thác 600.000 tấn/năm thì thời gian khai thác của riêng vùng Tân Rai sẽ kéo dài 45 năm, và nếu mở rộng vùng mỏ bauxite ra Bảo Lộc, lên Di Linh thì thời hạn khai thác có thể lên tới 150 năm.

350m2 được đền bù 30 triệu

Đến xã Lộc Ngãi, huyện Bảo Lâm (Lâm Đồng) trong những ngày giữa tháng 4, một không khí lao động hối hả trải dài trên diện tích hàng nghìn ha. Chưa đầy 2 năm trước, toàn bộ khu vực này còn là một màu xanh của những nương chè, cà phê, đồi thông… bây giờ mọi thứ đã thay đổi, thay vào đó là màu đất đỏ bazan, khói bụi, …

Tháng 4.2006 dự án nói trên bắt đầu tiến hành đền bù, giải phóng mặt bằng cho gần 1.000 hộ dân với tổng diện tích khoảng 1.700ha. Hiện vẫn còn 107 hộ dân chưa nhận tiền đền bù và bàn giao mặt bằng. Lý do của các hộ dân ở đây, mức giá đền bù quá thấp, không hợp lý khiến họ không hài lòng. Anh Phan Tiến Long, khu phố 6A - Thị trấn Lộc Thắng (xã Lộc Ngãi, huyện Bảo Lâm), phân trần: “Gia đình tôi có 350m2 đất nằm trong khu vực quy hoạch của dự án, với một ngôi nhà gỗ kiên cố nhưng chỉ nhận được đền bù là 30 triệu đồng. Số tiền này không đủ mua một miếng đất ở khu vực tái định cư, chứ chưa tính đến chuyện xây nhà, đầu tư làm ăn!”.

Giá tiền đền bù thấp, giá đất tái định cư lại cao, đây là một nghịch cảnh làm nhiều hộ dân có đất đai, nhà cửa nằm trong dự án Tân Rai sống dở chết dở. Nhiều hộ chưa mua được đất, phải sống tạm bợ qua ngày. Để mua một thửa đất với diện tích 130m2 ở nơi tái định cư, phải mất ít nhất 55 triệu đồng, chưa kể tiền xây nhà.

Gia đình nhà bà Nguyễn Thị Hải có 584m2 đất bị nằm trong dự án, với ngôi nhà 25m2, chưa kể vườn cây lâu năm, là nguồn thu nhập chính, nhưng cũng chỉ được đền bù 60 triệu đồng. Theo một số hộ dân trong vùng cho biết, mức tiền đền bù giữa hai huyện Bảo Lộc và Bảo Lâm hoàn toàn khác hẳn nhau (tại Bảo Lâm thấp hơn).

Nông dân lao đao

Chỉ còn không đầy 8 tháng nữa (18.11), mẻ quặng đầu tiên của dự án Tân Rai sẽ được đưa lên khỏi mặt đất. Nhiều hộ gia đình có đất nằm trong dự án đã bàn giao nhưng lại chưa được bố trí đất tái định cư. Thu nhập của các hộ dân này gần như 100% trông chờ vào nông nghiệp, mọi chi tiêu cho cuộc sống lúc này đều nhìn vào tiền đền bù. Vậy còn tiền đâu để mua đất xây nhà, canh tác, đầu tư làm ăn, nuôi con cái ăn học…?!

Ông Nguyễn Côi ở khu phố 6A, thị trấn Lộc Thắng, cho biết: “Thời gian trước đây (khi dự án chưa đi vào thực hiện – PV) gia đình tôi thu nhập từ chè và cà phê cũng được chừng 70 triệu đồng/năm. Trong mấy năm nay, từ khi dự án khởi công, gia đình tôi không biết phải làm thế nào để sinh sống. Nhìn đám chè cháy lá, cà phê khô héo mà ứa nước mắt xót xa nhưng không dám đầu tư vì chẳng biết khi nào dự án đi vào triển khai”.

Chưa bàn đến chuyện khi nhà máy sản xuất Alumin chính thức đi vào hoạt động, những vấn đề về môi trường, ảnh hưởng tới hệ thống nước ngầm của lưu vực thượng nguồn sông Đồng Nai, an ninh - xã hội - quốc phòng… Hiện nay dự án cũng đã gây không ít bức xúc trong nhân dân về các vấn đề: ô nhiễm tiếng ồn, bụi đất từ các container, xe tải ra vào thường xuyên… Theo ông Lương Văn Đức, một người dân trong khu phố 6A, từ ngày dự án bắt đầu triển khai, không khi nào gia đình ông có một giấc ngủ ngon, hay một thời gian yên tĩnh. Suốt ngày xe cộ ra vào ầm ào, khói bụi của đất đỏ bazan từ công trình cuồn cuộn mỗi khi có xe chạy hay một cơn lốc cuốn, cũng đủ cho khói bụi bao trùm toàn vùng.

Được mệnh danh là “kinh đô” của cây chè, huyện Bảo Lâm đã mất hàng trăm ha cho dự án xây dựng sân golf tại khu vực hồ Lộc Thắng và nay lại phải hy sinh hơn 2.200 ha chè, cà phê, thậm chí cả diện tích trồng thông 10 - 15 năm tuổi cho dự án nói trên. Chưa kể khi đi vào hoạt động, dự án này còn cần thêm diện tích để xây dựng giao thông, các công trình phụ… Khi đó diện tích cây chè lại thêm một lần thu hẹp.

Trong khi đang có rất nhiều luồng ý kiến khác nhau về việc xây dựng các dự án Bauxite - Nhôm ở Tây Nguyên, thì trước mắt đã có hàng nghìn hộ nông dân rơi vào tình cảnh lao đao.

Với tổng số vốn 687 triệu USD, tập đoàn Than - Khoáng sản Việt Nam (TKV) làm chủ đầu tư, dự án nói trên được chia làm hai giai đoạn: dự kiến cuối năm 2009, giai đoạn một có tổng vốn đầu tư trên 7.800 tỷ đồng, để xây dựng cơ sở hạ tầng, giải quyết công ăn việc làm cho khoảng 1.500 công nhân. Giai đoạn hai của dự án sẽ là xây dựng nhà máy sản xuất Alumin với công suất 600.000 tấn/năm. Đến năm 2010, nhà máy sản xuất Alumin sẽ chính thức đi vào hoạt động.


________

CL&ST nói:

Theo báo Tuổi Trẻ ngày 28/3/2009 thì hiện nay đã có "hàng vạn công nhân Trung Quốc đã vào Việt Nam". Một vạn là 10 ngàn đó nhe, hàng vạn nghĩa là có ít nhất 30 ngàn công nhân Trung Quốc đang làm việc ở Việt Nam.

"Giải quyết công ăn việc làm cho khoảng 1.500" người mà kéo nhau vô đông dữ vậy Trời? Vậy là người Việt Nam bản địa chỉ có nước đứng ngoài ngó rồi!
.
.

17/04/2009

TIỀN TỶ Ở ĐÂU RA?

.
Ngày 14/4/2009, ông Nguyễn Việt Dũng - cục trưởng Cục Quản trị thuộc Ngân hàng Nhà nước - xác nhận việc ông Lê Đức Thúy (nguyên thống đốc Ngân hàng Nhà nước) đã được thanh toán hơn 5 tỉ đồng tiền xây dựng nhà số 6 Lý Thái Tổ.

Cũng theo ông Nguyễn Việt Dũng, con số 5 tỷ đồng đó đã được Bộ Tài chính thẩm định và trình Thủ tướng phê duyệt.

Nguồn gốc ngôi nhà này là năm 2004, Cục trưởng Cục Quản trị của Ngân hàng Nhà nước (khi đó là bà Võ Thị Huề) đã thừa ủy quyền của thống đốc Ngân hàng Nhà nước (khi đó là ông Lê Đức Thúy) ký quyết định cho ông Thúy được thuê căn nhà số 6 Lý Thái Tổ, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội với diện tích ở là 92m2, diện tích phụ 38,475m2.

Một thời gian ngắn sau đó, căn nhà này được bán hóa giá cho ông Lê Đức Thúy theo nghị định 61 và được UBND TP Hà Nội cấp "sổ đỏ".

Năm 2006, sau khi báo chí đưa thông tin về ngôi nhà nêu trên, ông Lê Đức Thúy xin trả lại nhà.

Được biết ông Thúy đã mua ngôi nhà trên giá 600 triệu đồng, bằng 1/10 so với giá thị trường.


Tạ Phong Tần

14/04/2009

NHÂN QUYỀN KIỂU TRUNG QUỐC

.
Mới đọc bài "TRUNG QUỐC: KẾ HOẠCH HÀNH ĐỘNG VÌ NHÂN QUYỀN" trên RFI ngày 13/4/2009 mà buồn cười không chịu được, xin copy lại nguyên văn dưới đây, những chữ nghiêng trong ngoặc đơn là cảm nghĩ của tại hạ khi đọc bài báo ấy:

Theo Tân Hoa Xã, Trung Quốc luôn luôn phải đương đầu với những nhiều thách thức và còn phải có nhiều nỗ lực nhằm cải thiện tình trạng nhân quyền.

Kế hoạch hành động vì nhân quyền do Bắc Kinh đưa ra coi quyền của nhân dân Trung Quốc được sống và phát triển là ưu tiên hàng đầu.

(May là được chính quyền "ưu tiên" quyền sống đó, không "ưu tiên" là mất sống đó nghen!)

Cho đến nay, chính quyền Trung Quốc vẫn bác bỏ những chỉ trích phê phán của phương Tây về các vụ vi phạm nhân quyền và cho rằng khái niệm về nhân quyền của Trung Quốc nhấn mạnh đến ưu tiên cải thiện điều kiện sống của người dân.

(Con người khác con vật ở chổ con người có các quyền chính trị xã hội như: quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do thông tin, tự do bầu cử ứng cử, tự do chọn nghề, tự do yêu đương, tư do tôn giáo, tự do tín ngưỡng, tự do lập hội lập đảng, tự do v.v... và v.v... Túm lại là các quyền đặc biệt chỉ con người mới có còn động vật khác không có. Nay bộ sậu bác Hồ Cẩm Đào cho rằng nhân quyền kiểu Trung Quốc là "ưu tiên cải thiện điều kiện sống", tức chăm lo vỗ béo, nuôi cho "ăn khỏe chóng lớn" thôi, thì bác Hồ Cẩm Đào đã gọi lộn khái niệm rồi, phải gọi là "vật quyền", "trư quyền", "cẩu quyền", "ngưu quyền"... chớ nhân quyền cái gì. Bác Hồ Cẩm Đào nuôi dân Trung Quốc sao giống y cách tại hạ nuôi con cẩu ở nhà, xem chừng còn tệ hơn nữa, bởi lẽ con cẩu của tại hạ nó không bị cấm sủa, nó muốn sủa thế nào tùy thích).

Theo kế hoạch hành động, chính phủ Trung Quốc sẽ cố gắng bảo đảm sự bình đẳng về quyền được hưởng các dịch vụ y tế cơ bản cho người dân. Theo giới quan sát, đây là một thách thức to lớn đối với Bắc Kinh, vào lúc hố ngăn cách giữa các thành phố giàu có và vùng nông thôn nghèo khổ ngày càng gia tăng.

("Cố gắng bảo đảm sự bình đẳng" tức là từ trước đến giờ và hiện nay người nghèo bệnh là bị bỏ cho chết nếu không có tiền, còn chừng nào bác Hồ "cố gắng" được thì... chưa biết! Sao mà người nghèo khổ thế không biết. Ai bỉu hồi đó tin lời xạo xự đi theo bác Mao làm chi cho bây giờ hối cũng không kịp, phải hồi đó cứ ủng hộ bác Tưởng có phải hơn không).

Bản kế hoạch cũng nói đến việc tòa án phải bảo đảm những vụ xét xử vô tư và công bằng. Xin nhắc lại là tại Trung Quốc, tư pháp đặt dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng sản.

Tuy nhiên, kế hoạch hành động vì nhân quyền lại không hề đề cập đến tự do hóa chính trị. Theo Nhân Dân nhật báo, thì sự lãnh đạo của đảng Cộng sản là cơ sở cho mọi ổn định chính trị của đất nước.

(Thì đúng rồi, đã nói là giống y như tại hạ nuôi chó ở nhà mà, tại hạ chỉ nuôi có 1 chú thôi, nếu nuôi nhiều, nuôi thành làng, thành xã, thành quốc gia... như bác Hồ thì giống như cái trại chăn nuôi lợn vậy. Trung Quốc ổn định nhờ có sự lãnh đạo của Đảng cộng sản, 5.000 năm trở về trước năm nào cũng loạn không hà, cái thời Tiền Hán, Tiền Đường, Bắc Tống, Minh trị hay Khang Hi, Ung Chính, Càn Long dân gian lưu truyền rằng "thái bình thịnh vượng" đều là mấy cha Sử công (Ví dụ: Tư Mã Thiên) nói xạo không đó. Mấy em tư bổn phải ráng cố gắng phấn đấu kiếm "sự lãnh đạo của đảng Cộng sản" để "ổn định chính trị" nghe chưa).

Bắc Kinh đưa ra kế hoạch hành này trong bối cảnh, năm nay, có nhiều ngày kỷ niệm các sự kiện đấu tranh cho nhân quyền, ví dụ như 20 năm ngày phong trào đấu tranh vì dân chủ của giới trẻ tại quảng trường Thiên An Môn bị chính quyền thẳng tay đàn áp.

(Cái vụ Thiên An Môn này nhắc đến còn thấy ghê. Tên lùn mã tử Đặng Tiểu Bình bất lương máu lạnh như Hít le nhưng lại hèn hơn Hítle ở chổ trùm phátxít Đức dám làm dám nhận công khai, còn Đặng ta thì giết người diệt khẩu, xong rồi dấu diếm giấm giúi mấy chục năm nay như mèo giấu cứt. Hồ Cẩm Đào tiếp bước y chang nên đến nay hơn 2.000 nạn nhân mất xác không một ngôi mộ, không một tấm bia, không cầu siêu, không tưởng niệm. Đồng bào của nó mà nó còn đối xử tàn ác, dã man như vậy thì ai ngu lắm mới nghe lời nó nhận xằng là "anh em".

Làm "nô lệ" đế quốc Anh như dân Hồng Công thì mỗi năm đều được tổ chức thắp nến tưởng niệm hà rầm).

Tạ Phong Tần

Mời nghe bài hát "BLOOD IS ON THE SQUARE"




________

Xem thêm:
Sự kiện Thiên An Môn: Vết nhơ trong lịch sử Trung Quốc thời hiện đại
.
.

13/04/2009

ÁNH SÁNG PHỤC SINH

.
Ngày 11-12/4/2009, người Công giáo hân hoan long trọng tổ chức Lễ Phục sinh mừng Đức Chúa Giê-su Ngài đã trỗi dậy sau khi bị bức hại bỏ mình trên thập giá.

Giờ phút thiêng liêng, ánh điện trắng trong nhà thờ tắt hết, bóng tối bao trùm. Rồi trong màn đêm, những ngọn nếp lung linh được thắp lên trên tay mỗi người và tiếng hát “Hal-le-lu-ia” vang lên bất tận. Trải qua hàng ngàn năm, qua bao nhiêu biến cố vật đổi sao dời, tiếng hát “Hal-le-lu-ia”chưa bao giờ tắt trên trái đất này.

Hôm nay, cộng đoàn dân Chúa thắp nến mừng Chúa Phục sinh, là phép mầu nhiệm duy nhất chỉ có con Thiên Chúa mới làm được, còn người bình thường như chúng ta, khi thắp nến cầu nguyện, không ai nghĩ rằng mình cầu nguyện để được sống muôn đời trong vinh quang như Ngài, nhưng chúng ta vẫn cầu nguyện, vẫn thắp nến, chỉ vì:

Bóng tối là hình ảnh của sự dữ đang tràn ngập quanh ta. Đó là bóng tối của sự bất công đè lên người lương thiện, bóng tối của lòng đố kỵ ghen ghét nhân tài, bóng tối của sự ích kỷ mưu lợi cho mình mà hại dân hại nước, bóng tối của sự hiếu chiến, bóng tối của sự khủng hoảng, bóng tối của sự dối trá đê hèn...

"Phúc thay ai xây dựng hoà bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa. Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ. Phúc cho anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa. Anh em hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao".

Hãy tự mình chủ động thắp lên ánh sáng để xua tan bóng tối, hơn là thụ động ngồi im một chổ nguyền rủa đêm đen.

Người xưa có câu: “Sử khẩu bất như tự tẩu, Cầu nhân bất như cầu kỷ” (使口不如自走, 求人不如求己), nói bằng miệng không bằng tự mình đi làm, cầu người không bằng cầu chính mình, đừng thụ động ỷ lại vào người khác sẽ không có kết quả tốt, nếu có thì đó là may mắn nhất thời thôi. Hãy tự mình thắp lên ánh sáng cho mình, hơn là chờ người khác đem ánh sáng đến cho mình và cứ oán trách vì sao người kia đến muộn (hay không đến). Bạn ngồi im lo âu, sợ sệt trong bóng tối, bạn chờ người khác mang nến đến cho bạn. Nếu người khác cũng có tư tưởng như bạn thì tương lai các bạn vẫn là bóng tối sự dữ bao trùm, không bao giờ được thấy ánh mặt trời và nước Chúa.

Ta có thể sờ thấy, có thể cảm nhận được hơi nóng của ánh sáng chớ ta không thể sờ thấy bóng đêm. Nơi nào tăm tối, chỉ vì nơi ấy thiếu ánh sáng, vì chúng ta không đem ánh sáng đến đó, chớ bóng tối không phải là một thực thể. Hãy tin rằng ánh sáng của Chúa dẫn đường cho chúng ta đẩy lùi bóng tối. Một trái tim nóng không xua tan giá lạnh, hàng vạn trái tim nóng sẽ là vầng thái dương hừng hực dồn đuổi sự dữ vào hỏa ngục. Một tiếng thét là tiếng kêu lạc lõng, hàng vạn tiếng thét là một trận sấm rền. Một ngọn nến không làm nên ánh sáng, hàng vạn ngọn nến thắp lên sẽ đẩy lùi bóng tối ra xa. Một cánh tay không làm nên sức mạnh, hàng triệu cánh tay nâng đỡ cả cơ đồ...

"Đa thiểu thiếu niên vong, bất đáo bạch đầu tử" (多少少年亡,不到白头死), sống mà dật dờ như cái bóng, không giúp gì được cho ai, không ai biết đến mình thì chẳng khác nào "Biết bao nhiêu kẻ còn niên thiếu, đã chết từ khi chửa bạc đầu".

Vậy thì bạn còn chần chờ gì nữa mà không tự mình thắp lên ánh sáng cho mình và cho những người thân yêu của bạn?

Tạ Phong Tần

Photobucket

Photobucket
.
.

09/04/2009

KIM DUNG và TRẦN MẶC "LỘT TRẦN" LÝ TỰ THÀNH

.

Tác phẩm BÀN VỀ CÁC NHÂN VẬT TRONG TIỂU THUYẾT KIM DUNG của nhà phê bình văn học Trần Mặc (
Nguyên tác tiếng Hoa "Chúng sinh chi tướng Kim Dung tiểu thuyết nhân vật đàm" - Thượng Hải, Tam Liên thư điếm, 6- 2001. Người dịch Lê Khánh Trường, NXB Hội Nhà Văn 2003) có một chương bình về nhân vật Sấm Vương Lý Tự Thành rất thú vị. Kim Dung Tiên sinh đã rất tài năng khi xây dựng nhân vật điển hình trong hoàn cảnh rất điển hình này, nhìn thấu tâm can của Kim Dung tiên sinh thì Trần Mặc tiên sinh còn có con mắt xanh tinh đời hơn nữa. Thật bái phục cả hai vị Tiên sinh.

CL&ST tại hạ chép lại riêng vài đoạn trong chương này cho quý vị cùng thưởng thức.

* * *

Lý Tự Thành là một nhân vật lịch sử rất nổi tiếng, sở dĩ nổi tiếng, bởi vì trong một thời gian rất dài, hễ nói đến khởi nghĩa nông dân thì đều là tốt, đều coi là động lực thúc đẩy lịch sử tiến lên phía trước, đều phải được khẳng định, hơn nữa phải được tuyên dương rộng rãi. Lý Tự Thành là lãnh tụ cuộc khởi nghĩa nông dân thời Minh mạt, cho nên đương nhiên trở thành vị anh hùng chủ chốt trong lịch sử, được người người ngưỡng mộ. Sách giáo khoa từ tiểu học đến đại học đều phải có bài nói về các cuộc khởi nghĩa nông dân không ngừng nổ ra, thế nên ở nước Trung Quốc mới, Lý Tự Thành mặc nhiên rất nổi tiếng. Như thế cũng hay, ít nhất là khi tôi bàn đến nhân vật này, mọi người đều đã biết ông ta là ai, khỏi phải sao chép tư liệu lịch sử, nói lại từ đầu nữa.

I

Tôi nói trong sách Bính Huyết Kiếm hình tượng nhân vật Lý Tự Thành được miêu tả rất hay, trước hết là hay ở việc tạo thế. Tuy Lý Tự Thành chỉ xuất hiện trong sách có hai lần thoáng qua, căn bản không thể coi Lý Tự Thành là một nhân vật đáng kể trong bộ tiểu thuyết này, nhưng uy thế hiển hách của Lý Tự Thành và quân khởi nghĩa từ đầu đến cuối cứ lồ lộ trong bộ sách.

Mở đầu bộ sách, khi Viên Thừa Chí (nhân vật chính) còn nhỏ, khi thuộc hạ cũ của Viên Sùng Hoán làm giỗ Hoán, thì sứ giả của Lý Tự Thành đã xuất hiện, hơn nữa, chính bộ tướng của Lý Tự Thành là Thôi Chu Sơn đã cứu Viên Thừa Chí ra khỏi trùng vây, đem Viên Thừa Chí lên núi Hoa Sơn học võ. Mới đầu đã khiến người đọc cúi đầu khâm phục vị anh hùng đương thế. Rồi khi Viên Thừa Chí học xong xuống núi, việc đầu tiên là đi vào nghĩa quân của Lý Tự Thành để tìm sư phụ, ngay một cao thủ cái thế như Mục Nhân Thanh mà cũng bí mật giúp đỡ Lý Tự Thành, đủ thấy cuộc khởi nghĩa của Lý Tự Thành rất được lòng người. Viên Thừa Chí lần thứ nhất diện kiến Lý Tự Thành chỉ thoáng qua. Lý Tự Thành tuy bận việc quân, vẫn thân chinh tiếp kiến, khí độ uy mãnh, thần sắc hòa nhã, phong thái lịch lãm của Lý Tự Thành để lại một ấn tượng sâu sắc. Ấn tượng càng sâu sắc nhờ mấy bài đồng dao ca ngợi Sấm Vương (Lý Tự Thành).

Lý Tự Thành tuy không phải là đối tượng trực tiếp mô tả trong sách, nhưng rất nhiều việc làm của Viên Thừa Chí sau đó đều có liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến sự nghiệp khởi nghĩa của Lý Tự Thành. Đến Ôn gia trang lấy vàng, là để mua quân lương cho Sấm Vương; tìm châu báu trong thành Nam Kinh, là để tặng cho Sấm Vương; tạm thời chưa giết Sùng Trinh báo thù cho cha, là nghĩ đến đại nghiệp của Sấm Vương còn chưa thành; liên kết anh hùng thiên hạ, cũng là để giúp cho sự nghiệp của Sấm Vương mau thành công. Dù bản thân Sấm Vương không xuất hiện, nhưng ảnh hưởngc ủa Sấm Vương có thể là khắp mọi nơi. Uy danh lớn lao như thế, anh hùng thiên hạ quả không ai sánh kịp.

Cứ thế cho đến hồi thứ 19, Lý Tự Thành cuối cùng mới lộ diện trong tác phẩm. Đây là hồi tiến đánh Bắc Kinh, chiếm lĩnh hoàng thành, đạt tới đỉnh cao nhất của đời Lý Tự Thành. Nhìn Lý Tự Thành rút ra ba cây lệnh tiễn, tuyên bố với thuộc hạ của mình:

- Sau khi vào thành, kẻ nào giết hại trăm họ, gian dâm, cướp bóc, lập tức chém đầu, quyết không dung tha!

Trước cảnh đó, mọi người làm sao không như Viên Thừa Chí lúc ấy, cùng tung hô:

- Đại vương vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!

Tiếp đó là một cảnh gây ấn tượng rất sâu sắc:

Khi Lý Tự Thành đã vào hoàng cung, ngồi lên ngai vàng theo lời thỉnh cầu của Thái tử của Sùng Trinh, đột nhiên Lý Tự Thành đứng dậy, vạch phăng cái áo đang mặc, để lộ nhiều vết sẹo roi hằn trên ngực, trên vai mình, trước cử tọa đang kinh hãi, chỉ nghe Lý Tự Thành nói với Thái tử tiền triều:

- Ta vốn là một người dân hiền lành, bị bọn tham quan ô lại đánh đập thế này đây, nên mới không nhịn được nữa, đứng dậy làm phản. Hừ cha cô nương nhà ngươi giả nhân giả nghĩa, nói là thương xót dân lành. Trong nghĩa quân của ta, trên dưới ai ai cũng khổ sở điêu đứng vì cha con người đó.

Sở dĩ tôi nói đó là cảnh gây ấn tượng rất sâu sắc, bởi vì nó chứa đựng nhiều ý nghĩa sâux a. Cụ thể là, thứ nhất, Lý Tự Thành nói thẳng ra, ông ta chẳng phải là chân mệnh thiên tử gì hết, dĩ nhiên càng không phải là hỗn thế ma vương, mà chỉ là một thường dân tức nước vỡ bò. Thứ hai, lúc này Lý Tự Thành đang ở trong hoàng cung, chính đang lúc đắc chí, vạch phăng áo ra trước mặt mọi người, để lộ các vết sẹo, tác phong thô lỗ ấy có thể coi là một thứ khí phách anh hùng. Thứ ba, độc giả tinh ý sẽ thấy rằng thực ra Lý Tự Thành không hề trả lời chính diện lời thỉnh cầu của Thái tử tiền triều, Lý Tự Thành cho rằng mình đương nhiên đại diện cho lợi ích căn bản của trăm họ. Nhưng lúc này thân ở hoàng cung, địa vị đã thay đổi, cách nghĩ không lẽ cũng vì vậy mà thay đổi theo?

Nếu chỉ có thế th2i khó thấy cái hay. Cái hay của đoạn văn trên được thể hiện khéo léo ở phần tiếp theo.

II

Sau khi thể hiện một thứ khí phách anh hùng, hình tượng nhân vật Lý Tự Thành lập tức bắt đầu thay đổi. Khi tiến vào Bắc Kinh, vào hoàng cung, sự nghiệp cuộc đời lên đến đỉnh điểm huy hoàng, cũng chính là khởi điểm suy sụp thất bại nhanh chóng của ông ta. Cảnh biểu diễn khí phách anh hùng cũng là chút lóe sáng cuối cùng trong đời Lý Tự Thành.

Bởi lẽ ngay sau đó bộc lộ tại chổ đặc trưng tính cách của ông ta, nói lời rồi lại nuốt lời như không, vừa rõ ràng bằng lòng không chỉ tha chết cho Thái tử tiền triều, mà còn phong y làm Tống Vương, đã nghe lời tâu của Thừa tướng Ngưu Kim Tinh, sai đem giết Thái tử.

Dân gian đều biết câu "Quân vô hí ngôn", vậy mà ông vua Lý Tự Thành vừa lên ngôi đã coi lời mình nói ra như một trò đùa. Khi Viên Thừa Chí ra khỏi hoàng cung, chàng lập tức phát hiện, mệnh lệnh của Lý Tự Thành cấm sát hại dân chúng đã hoàn toàn bị gió thổi bay như lời nói đùa. Thực tế, ngay cả vị "Tam phẩm quả nghị tướng quân" Viên Thừa Chí mới được phong cũng bị thuộc hạ của Nhất phẩm quyền đại tướng quân Lưu Tông Mẫn coi thường. Các quan binh sau khi vào thành công khai cướp bóc, cưỡng dâm phụ nữ ngay giữa thanh thiên bạch nhật, ái dám phản đối thì chúng khép vào tội "dư đảng của tiền triều" mà tùy tiện giết hại. Thật không còn hiểu ra làm sao nữa.

Thật ra chẳng có gì khó hiểu. Viên Thừa Chí nhanh chóng vào cung, tìm ra lời giải đáp. Nhất phẩm quyền đại tướng quân Lưu Tông Mẫn trách cứ Viên Thừa Chí rằng không nên ngăn cản thuộc hạ của ông ta cướp của, giết người. Ông ta nói:

- Thiên hạ này là thiên hạ của đại vương, là thiên hạ mà huynh đệ chúng ta vào sinh ra tử, vượt qua rừng đao núi kiếm mới lấy được. Chúng ta đã lấy được giang sơn, chẳng lẽ không hưởng gì hay sao? Công tử lấy lòng trăm họ, thu phục nhân tâm, rốt cuộc là có ý gì vậy?

Ông ta còn nói:

- Đại vương khi đang đánh chiếm giang sơn thì là dân, bây giờ lấy được thiên hạ, ngồi trên ngai vàng rồi, đã thành chân mệnh thiên tử, đâu còn là thảo dân nữa? Công tử đừng có nói năng lung tung.

Về việc có nên giết hại dân chúng hay không, Lý Tự Thành về nguyên tắc có đại diện cho trăm họ hay không, dưới con mắt Lý Tự Thành chỉ là "mấy cái chuyện nhỏ nhặt". Lý Tự Thành giết người đã nhiều, đã quen rồi. Lý Tự Thành đã ngồi trên ngay vàng rồi, từ đây xuân phong đắc ý, ai dám bảo ông ta là thảo dân nào?

Ở cảnh tiếp theo, khi ái thiếp của Tổng binh Sơn Hải quan triều Minh Ngô Tam Quế là Trần Viên Viên, một đệ nhất mỹ nhân trong thiên hạ, xuất hiện, thì từ Lý Tự Thành cho đến toàn bộ các tướng lĩnh đều tranh nhau cầu thân, trong phút chốc điện Hoàng Cực nhốn nháo không còn ra thể thống gì nữa, cảnh tượng thật ghê tởm. Mặc dù Nhị phẩm chế tướng Lý Nham liên tiếp ngăn cản, nhắc nhở mọi người rằng Ngô Tam Quế có mấy vạn quân ở Sơn Hải quan, hiện thời Giang Nam còn chưa bình định xong, chớ nên lấy cái nhỏ bỏ việc lớn, song tất cả, kể từ Lý Tự Thành trở xuống, đều đắc chí quên ráo. Cuối cùng, Lý Tự Thành nôn nóng, muốn mọi người giải tán, liền tung chân đá tung một cái bàn, kéo mỹ nhân vào buồng trong; các viên tướng mới ồn ào nuốt nước bọt ra về. Cảnh này tuy do tác giả bộ tiểu thuyết hư cấu nên, nhưng như thế mới là xuất thần nhập hóa, mới khắc họa rõ nét thần thái của hình tượng bọn thảo khấu làm liều.

Viên Thừa Chí đi ra khỏi cung, dọc đường đi đâu đâu cũng chỉ nghe tiếng quát tháo của quân sĩ, tiếng kêu khóc của dân chúng. Ai ngờ "Mau mở cổng lớn đón Sấm Vương", kết cục lại phải rước bọn này vào! Nhưng đợi khi Viên Thừa Chí và Lý Nham cùng nhau đi vào cung lần thứ ba, cầu kiến Lý Tự Thành, muốn báo cáo tình hình đó, xin đại vương hạ lệnh nghiêm cấm, thì được trả lời rằng đại vương đang nghỉ ngơi, không tiếp ai cả, vệ sĩ nào còn vào quấy nhiễu, sẽ bị chém đầu. Lúc này mỹ nhân ở bên cạnh, còn có việc gì khác đáng kể nữa chứ. Viên Thừa Chí và Lý Nham kiên trì chờ bên ngoài một đêm, rồi nửa ngày hôm sau nữa, cuối cùng chẳng những không được gặp đại vương, mà còn nghe tin Ngưu Kim Tinh xúc xiểm thế nào mà Lý Tự Thành còn nghi là Lý Nham "có bụng làm phản".

Vậy là Viên Thừa Chí ba lần vào cung, có được ba loại cảm nhận và thể nghiệm khác nhau về Lý Tự Thành. Nói trắng ra, hình tượng Lý Tự Thành cứ như một cái xác vừa đào lên khỏi mộ, gặp không khí liền bị phong hóa, mỗi lúc mỗi khác.

III

Khi Lý Nham và Viên Thừa Chí đang ở ngoài đường phố Bắc Kinh đại nạn, bỗng nghe một lão xẩm mù hát rong hát rằng "Không làm quan thân này nhẹ nhàng, làm bạn với vua là bạn với hổ, về được nhà may mắn xiết bao, hết chim rồi thì cung xếp xó, chó vào nồi...", thì hai người rõ ràng không ngờ ông già kia không phải hát một bài bát phổ biến, mà là chính sử huyền diệu; không chỉ là chuyện cổ nhân, mà còn là điềm báo tương lai. Cho nên Viên Thừa Chí bèn khuyên Lý Nham vào rừng sâu quy ẩn, nhưng Lý Nham lại không nghe, cứ đòi đi tiếp, muốn giúp Lý Tự Thành làm cách mạng đến cùng. Ông hoàn toàn không thể nghĩ rằng những câu chuyện cũ "(Ngũ) Tử Tư công cao nên vua Ngô kỵ, Văn Trọng diệt Ngô rồi đầu lìa khỏi cổ. Tiếc cho mạng Hoài Âm, công lớn ai bằng Từ tướng quân? Thần cơ diệu toán Lưu Bá Ôn, tính chẳng ra: thiên tử Đại Minh vừa lên ngôi, công thần văn võ mất mạng liền" sao lại có liên quan với việc Sấm Vương Lý Tự Thành khai sáng kỷ nguyên mới, thời đại mới, sao lại có quan hệ đến chính ông ta?

Sau này, Ngô Tam Quế ôm mối thâm cừu đại hận, dẫn quân Thanh tiến vào nội địa đánh Lý Tự Thành. Lý Tự Thành thua trận, đành rút khỏi Bắc Kinh, chạy về Tây An, vậy mà vẫn tin lời xiểm nịnh của bọn Ngưu Kim Tinh, Lưu Tông Mẫn nghi ngờ Chế tướng quân Lý Nham làm phản, hạ lệnh bắt Lý Nham để trị tội. Vợ Lý Nham là Hồng nương tử thoát chết, chạy đến núi Hóa Sơn cầu cứu Viên Thừa Chí. Tuy đến kịp, nhưng Lý Nham quyết định tự sát để khỏi dẫn đến cảnh huynh đệ tương tàn. Lúc sắp chết, Lý Nham còn hát bài hát mà ông từng sáng tác để tuyên truyền cho nghĩa quân của Lý Tự Thành: "Mau mau mở cửa đón Sấm Vương, trẻ già lớn bé đều sung sướng, trẻ già lớn bé đều...". Không ai ngờ Lý Nham, người có công lớn nhất trong việc tuyên truyền cho Lý Tự Thành, từng làm thay đổi hình thái ý thức của người nghèo trong thiên hạ, để an ủi lòng người chết, đến chết vẫn không hối hận, vẫn chấp mê không tỉnh ngộ.

Bản thân Lý Nham không nghe thấy ngoài phố từ lâu đã có bà lão cao giọng chửi: "Lý công tử, mi là tên đại bịp, mi bảo "Mau mau mở cửa đón Sấm Vương, trẻ già lớn bé đều sung sướng", nhà ta vừa mở cửa đón Sấm Vương, thì bọn cường đạo thổ phỉ tay chân của sấm Vương đã ập vào, cưỡng dâm vợ cháu ta, giết con cháu ta! Cả nhà già trẻ lớn bé đều nằm ở đây, Lý Công tử, mi đến mà xem, trẻ già lớn bé đều sung sướng như thế nào!...".

Lý Nham đáng bị nguyền rủa, bởi vì ông ta đã sáng tác những bài ca dạo kêu gọi mọi người, cảnh đẹp mà ông ta mô tả trong ca dao đã bị thực tế chứng minh là một sự lừa dối tàn khốc. Đương nhiên, bà lão vô tri kia, giống như dân chúng vô tri cả tin ở Trung Quốc, hoàn toàn không hiểu rằng lịch sử Trung Quốc kỳ thực là thứ lịch sử đầy rẫy sự dối trá, những kẻ "làm nên đại sự" trước đó đều hoang ngôn hứa hẹn đủ thứ, nên mới có câu: "Không nói phét chẳng làm nên đại sự". Bà lão ấy càng không biết, thậm chí ngay cả bản thân Lý Nham cũng vị tất đã biết, tại sao những bài ca dao xúc động lòng người thời gian đầu, giờ lại biến thành sự lừa đảo tài đình!

Nếu bảo Lý Nham phải chịu trách nhiệm về những lời phỉnh phờ lừa dối dân chúng, thì Sấm Vương Lý Tự Thành càng phải chịu trách nhiệm nặng hơn. Bởi vì ông ta là người lãnh đạo cao nhất của quân khởi nghĩa, được dân chúng coi là đại cứu tinh của nhân dân. Bà lão chửi rủa thảm thiết kia vì sao chỉ chửi rủa Lý công tử, mà không chửi rủa Lý Tự Thành? Điều này tôi không lấy làm lạ. Bởi vì mô hình tư duy ngàn vạn năm nay của người Trung Quốc là: chỉ chống quan tham, không chống hoàng đế; chỉ thanh lý những kẻ ở bên cạnh nhà vua, không thanh lý nhà vua. Lý Tự Thành tuy mới xưng là Sấm Vương gì gì đó, cuối cùng có lật đổ triều Minh, ngồi vào ngai vàng, làm hoàng đế. Theo lôgich tư duy của người Trung Quốc, và theo quán tính, hoàng đế tức là thiên tử, mà thiên tử thì đương nhiên thánh minh. Cho nên mọi lầm lỗi, dối trá, tội nghiệt đều do quần thần gây ra cả.

Thực tế là, không chỉ có bà lão mấy trăm năm trước đây nghĩ thế, mà một số nhà sử học và nhân văn học mấy trăm năm sau còn nghĩ như thế, không lẽ cái chết của Lý Nham lại đi quy tội cho Lý Tự Thành vĩ đại, sáng suốt hay sao? Chẳng phải đấy là do bọn Ngưu Kim Tinh, Lưu Tông Mẫn xúc xiểm ly gián, che mắt Sấm Vương mà ra đó sao? Về điều này, tôi chỉ muốn nói, trên thích thứ gì, dưới còn mê thứ ấy gấp bội. Giả sử Lý Tự Thành quả thật sáng suốt vĩ đại như người ta tưởng tượng, thiên tử thánh minh, thì sao lại để cho gian thần che mắt như vậy!

Trần Mặc
.
.