02/04/2009

TIN MỚI VỀ VỤ KIỆN ĐỐI VỚI SỞ CÔNG THƯƠNG BẠC LIÊU

.
Ngày 01/4/2009, Tòa án tỉnh Bạc Liêu đã mở phiên tòa xét xử sơ thẩm lần thứ hai đối với vụ kiện hành chính của Tạ Phong Tần và Sở Thương mại - Du lịch Bạc Liêu.

- Người khởi kiện: Tạ Phong Tần

- Người bị kiện: Sở Thương mại - Du lịch Bạc Liêu (nay là Sở Công Thương tỉnh Bạc Liêu)

- Nội dung vụ kiện: Kiện Quyết định buộc thôi việc số 291/QĐ-TM&DL ngày 27/4/2007 của Giám đốc Sở TM-DL Bạc Liêu.

- Hội đồng xét xử gồm có: Thẩm phán Dương Mạnh Thắng (Chủ tọa) cùng với 2 Hội thẩm nhân dân (chưa biết tên)

- Đại diện cho người khởi kiện (nguyên đơn): Ls Nguyễn Quốc Đạt.

- Đại diện cho người bị kiện (bị đơn): Ông Nguyễn Võ Trung - Trưởng phòng Tổ chức hành chính - cán bộ.

- Luật sư của người bị kiện: Ông Trịnh Thanh Minh (thuộc Đoàn Luật su tỉnh Bạc Liêu).

- Đại diện Viện Kiểm sát tỉnh Bạc Liêu (chưa biết tên)

Sở dĩ có việc chưa biết tên là vì tôi vắng mặt tại Tòa và hiện nay tôi chưa nhận được bản án sơ thẩm. Tuần sau, tôi sẽ làm thủ tục kháng cáo toàn bộ nội dung bản án sơ thẩm lần thứ 2 này đến Tòa án nhân dân tối cao.

Nhân đây, tôi có lời cảm ơn một số vị như sau:

- Trước tiên, tôi cảm ơn Tòa án nhân dân tỉnh Bạc Liêu và Tòa án Nhân dân tối cao đã 3 lần tạo điều kiện cho tôi và nhiều người nhận biết ai là người ngu dốt nhất và đi bằng đầu gối giỏi nhất Sở Thương mại - Du lịch Bạc Liêu;

- Tôi cảm ơn ông Thẩm phán Dương Mạnh Thắng đã có động thái điều khiển phiên tòa đúng mực, phê phán ngay hành vi xuyên tạc, soi mói đời tư người khởi kiện của Luật sư Trịnh Thanh Minh.

- Tôi cảm ơn 2 vị Hội thẩm nhân dân đã thể hiện lòng tự trọng của mình bằng cách ngồi im lặng từ đầu đến cuối phiên tòa mà không đặt ra những câu hỏi ngớ ngẩn.

Mặc dù HĐXX tuyên bác yêu cầu của tôi nhưng tôi không trách các vị bởi tôi biết rõ 3 vị không có quyền tuyên cái-mình-nghĩ-là-đúng, trong một cái tỉnh như thế với những cái đầu lãnh đạo như thế thì 3 vị buộc phải tuyên như thế là điều có thể thấy trước.

Tại phiên tòa sơ thẩm lần thứ 1, ông Luật sư Trịnh Thanh Minh đã có hành vi bới móc lý lịch đời tư người khởi kiện là chuyện chẳng liên quan gì đến nội dung vụ kiện. Ông Minh đã bị Luật sư bên nguyên phản đối ngay tại Tòa. Tại phiên tòa sơ thẩm lần thứ 2 (01/4/2009) ông Minh lại nói rằng nguyên đơn viết bài đăng báo (trong nước và ngoài nước) và nhận nhuật bút của Tòa soạn là "vì tiền" (hét to lên 2 chữ "vì tiền"). Lần này, ông Minh bị đại diện nguyên đơn lẫn Chủ tọa "dạy cho bài học" về Luật báo chí và văn hóa pháp đình là như thế nào.

- Tôi cảm ơn ông Luật sư Trịnh Thanh Minh đã tự chứng minh cho mọi người thấy trình độ nghiệp vụ Luật sư của ông thì dở ẹt mà trình độ bới móc đời tư, xuyên tạc, bôi nhọ cá nhân (không liên quan gì đến vụ kiện) của ông thì "giỏi". Nhờ vậy mà trong thời gian tới những người dân thiếu hiểu biết đỡ bị mắc lừa dẫn đến "tiền mất tật mang".

- Tôi cảm ơn đại diện Viện kiểm sát tỉnh Bạc Liêu đã "chứng minh" một cách hùng hồn rằng pháp luật là vật trang trí chớ không phải để tuân thủ và thực hiện nghiêm túc, cụ thể là trong một phiên tòa hành chính, vai trò của Viện Kiểm sát không phải là "kiểm tra và giám sát việc tuân thủ pháp luật" (như luật quy định) mà là để đặt ra những câu hỏi vớ vẩn (lạc đề) và "ra oai" với người dân.

Hứa hẹn sau phiên tòa phúc thẩm lần 2 tôi sẽ có lời cảm ơn Tòa án nhân dân tối cao hay hơn nữa.


Tạ Phong Tần
____________

Xem thêm nội dung vụ kiện ở đây



Ai không tin những điều tôi vừa kể trên thì cứ liên hệ các địa chỉ sau đây mà hỏi:

- Sở Công Thương tỉnh Bạc Liêu
Địa chỉ: 18 Nguyễn tất Thành , phường 1, TX Bạc Liêu, tỉnh Bạc Liêu
Giám đốc: Ông Phan Hùng Việt, điện thoại: (0781) 3824356, (0781) 3823848. Di động: 0913.892198

- Ls Trịnh Thanh Minh
Địa chỉ: 23/10 Quốc lộ 1A, khóm 1, phường 7 thị xã Bạc Liêu, tỉnh Bạc Liêu.
Điện thoại/ Fax: (0781) 3821071 - 0918052265.
.
.

01/04/2009

LẠI ĐÍNH CHÍNH TIN ĐỒN NHẢM

.
Mấy ngày nay không hiểu từ đâu rộ lên tin đồn tôi sắp bỏ Sài Gòn về quê ở luôn, làm bạn bè, người quen cứ liên tục hỏi thăm. Thiệt là bậy bạ hết sức. Chẳng biết kẻ tung tin đồn ấy có dụng ý xấu xa gì, vì rõ ràng tôi chưa bao giờ nói với ai là tôi có ý định về quê cả, và trong kế hoạch sắp tới của tôi không có hai chữ "về quê". Hay là kẻ ấy muốn "giết người cướp của" gì đó nên tung tin trước như vậy để bạn bè, người quen thấy vắng tôi lại cứ tưởng là tôi về quê, ai dè đó là thủ đoạn che mắt thế gian cho hành động xấu khỏi bị phát hiện?

Nhân đây tôi xin thông báo cho quý bằng hữu được biết:

- Dù VPLS Pháp Quyền không hoạt động nữa thì trong thời gian ít nhất là 2 tháng, tôi không rời khỏi địa chỉ số 30 đường số 3, căn cứ 26B, phường 7, Gò Vấp, SG. "Quý dị" nào cần tìm tôi thì cứ đến đây gặp tôi. Lúc nào đổi địa chỉ tôi sẽ có thông báo tiếp.

- Tháng trước, tôi có dự định đi học tiếng Tàu để lên Tây Nguyên "thực hiện chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước", nay nghe đồn Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tuyên bố "đình chỉ vô thời hạn" cái "chủ trương lớn" đó rồi (thiệt tiếc quá) nhưng kế hoạch tới của tôi không thay đổi, tức vẫn tiếp tục đi học thêm tiếng Tàu. Bởi lẽ các chú Tàu có nói: "Tri bỉ tri kỷ, bách chiến bách thắng", muốn bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, biên giới, hải đảo thì phải hiểu tiếng của chúng nó để biết chúng nó nói gì, nghĩ gì thì mới có hành động cụ thể được. Vạn nhất học dốt quá không thể hiểu chúng nó nói gì, nghĩ gì thì cũng biết dăm ba bài chửi có vần có điệu lên bổng xuống trầm để chửi chúng nó cho sướng mồm. Mình chửi nó mà nó trả lời để mình chửi tiếp thì mới có... hứng thú chửi; chớ chửi chúng nó bằng tiếng Việt thì mình tự chửi tự nghe, chúng nó có hiểu gì đâu, chửi như vậy mất vui.

- Tôi chưa chính thức là con chiên của Chúa (nói theo ngôn ngữ đời thường là đang thuộc diện "giáo dân dự bị", "giáo dân tiềm năng") nhưng tôi rất vui và rất hãnh diện khi nhận thấy Quý Cha, Quý Thầy và quý anh chị em giáo dân đã xem tôi như một thành viên chính thức của cộng đoàn dân Chúa. Tôi không có bà con, anh em ở đất Sài Gòn rộng lớn đủ thành phần "ngọa hổ tàng long" hay "giang hồ tứ chiếng", nhưng tôi không thấy mình cô độc bởi quanh tôi có những con người sống vì tình thương và trách nhiệm. "Vì phàm ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên Trời, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi" (Mt 12, 50). Tôi cảm thấy mình thật thanh thản vì tôi tin và phó thác con đường tôi đi cho bàn tay xếp đặt của Thiên Chúa, cũng như tôi đã ủy thác mình cho Quý Cha mà tôi tin tưởng.

Tạ Phong Tần

30/03/2009

THÁI HÀ: PHÉP LẠ TỪ NHỮNG ĐÔI GIÀY CAO GÓT

.

Đầu năm 2008, tôi ở tại một chung cư trên đường Nguyễn Thái Học, quận 1, Sài Gòn. Nói là chung cư nhưng thật ra đây là nhà riêng của một gia đình có tiếng giàu có xây từ thời Pháp. Sau năm 1975 nhà bị tịch biên và trở thành chung cư do Nhà nước quản lý. Nhà để xe của căn nhà này thì biến thành hẽm chung, các phòng nghỉ trong nhà từ tầng trệt lên tầng 1, sân thượng cũng được cất thêm mấy dãy phòng ở, tất cả trở thành những căn hộ gia đình bé như cái hộp quẹt. Vì là kiến trúc cũ nên nó cũng rất cũ kỹ, cấu trúc không phù hợp với cuộc sống văn minh đô thị như: không có chổ để xe, không có thang máy, cầu thang bộ nhỏ hẹp và tối, không có lối thoát hiểm, mỗi tầng có một khu nhà nhà vệ sinh dùng chung cho cả mấy chục hộ. Bước vào nhà là phải đóng sập cửa lại kín mít để chống mùi hôi từ phía nhà vệ sinh tập thể tỏa ra suốt ngày đêm.

Những điều bất tiện khác thì cũng có thể tặc lưỡi mà cho qua, riêng cái khoản không có chổ để xe thì quá oải. Mỗi ngày đi làm, tôi phải gởi xe ở bãi xe gần khách sạn New World rồi đi bộ hơn 1 km về nhà, leo cầu thang lên đến lầu 2 mới vào được nhà mình.

Buổi sáng từ nhà ra đến bãi đậu xe trung bình mất 20 phút, buổi chiều uể oải hơn nên vừa đi vừa ngó trời ngó đất, mất 30 phút hoặc hơn nữa mới về đến nhà. Ngày đầu tiên đi bộ về bằng đôi giày da cao gót nên tôi bị phồng dộp, đau hết cả hai bàn chân. Hôm sau tôi phải mua đôi giày thể thao và hơn chục đôi vớ (dùng suốt cả tuần) mất hơn 400 ngàn để ngày ngày "chiến đấu" với đoạn đường từ nhà ra bãi xe và bãi xe về nhà.

Tôi có thể đi bộ liên tục hơn chục cây số với điều kiện đi bằng giày thể thao loại tốt, nhưng đi bộ hơn hai chục cây số trên đôi giày cao gót là điều có nằm mơ tôi cũng không bao giờ nghĩ đến. Cho đến khi nhìn thấy hình của bà Việt, bà Dung và các bà, các chị, các em giáo dân trong ngày xét xử phúc thẩm (27/3/2009) ở Hà Đông, tôi thật sự kinh ngạc quá đỗi và vô cùng khâm phục họ. Bởi lẽ họ đã đi bộ một quảng đường thật dài hơn 12 km trên những đôi giày cao gót, nếu tính cả đường đi lẫn đường về thì hơn 24 km. Tôi nhớ đến cái cảm giác lê bước hơn 1 km trên đôi giày cao gót để về nhà đã khó chịu như thế nào, nay nhìn cái cột cây số Hà Đông - Hà Nội 12 km mà tôi phát hoảng.

Các bà, các chị, các em gái đã hiên ngang, hồ hởi dấn bước trên những đôi giày cao gót ấy, nếu trong lòng họ không có một nghị lực phi thường, một niềm tin mạnh mẽ, một ý chí kiên cường để vượt qua nỗi đau thể xác thì họ không thể đến được Hà Đông, càng không thể trở về Thái Hà với những gương mặt hân hoan và nụ cười rạng rỡ. Phải chăng trên con đường họ đi đòi Công Lý và Sự Thật ấy Thiên Chúa đã dang tay che chở, đã ban cho họ phép lạ "đôi hài vạn dặm", giúp họ vượt qua mọi thử thách khó khăn một cách bình an?

Tạ Phong Tần


Photobucket
Bà Nguyễn Thị Việt (đi đầu), chị Ngô Thị Dung, bà Lê Thị Hợi

Photobucket
Chị Ngô Thị Dung (áo dài đỏ)

Photobucket
Không những cao gót mà còn là gót nhọn nữa nhá! Oách thiệt!

Photobucket
Đoàn người khởi hành tiến về phía Hà Đông

Photobucket
Chị Nguyễn Thị Nhi


Ảnh: Website Dòng Chúa Cứu Thế Việt NamGiáo xứ Thái Hà
.

28/03/2009

"RỬA MẮT" MIỄN PHÍ

.
Đối diện dãy phòng nghỉ của các Thầy nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế (38 Kỳ Đồng, quận 3, Sài Gòn) là "CÂU LẠC BỘ BƠI LỘI VÀ KHIÊU VŨ" ngày đêm tiếng nhạc vọng vào inh ỏi. Nghe nói khu đất này trước đây thuộc Tu viện Dòng Chúa Cứu Thế. Sau đó "được" Nhà nước ta "biến hóa" nó thành cái Câu Lạc Bộ nói trên.

Photobucket

Đặc biệt là khu vực "bơi dành riêng cho phụ nữ" đưa "mặt tiền" ngay con mắt của các Thầy (tu sĩ) "trẻ người non dạ".

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Khu dành cho nam thì sát chân tường, có cố ngểnh cổ nhìn cho lắm cũng không thấy gì.

Các Thầy tha hồ nghe nhạc giật, "rửa mắt" miễn phí từ sáng sớm đến tối, "sướng" nhé, hổng cảm ơn người đã "nàm ra" cái CLB í mà còn kêu ca cái gì nữa.

Tạ Phong Tần
.

27/03/2009

CHUYỆN HÀI MỚI NHẤT TRONG NGÀY 27-3-2009

.
Trưa nay (27/3/2009), Ls Lê Trần Luật mới nhận được Thông báo phiên tòa phúc thẩm của Tòa án thành phố Hà Nội.

Nhìn mắc cười không chịu được. Cả 2 tờ thông báo đều do 1 người là Thẩm phán Nguyễn Quốc Hội ký, cùng một vụ án, cùng một địa chỉ nhận Thông báo là Văn phòng Luật sư Pháp Quyền, nhưng lại ký khác ngày và gởi khác ngày, khác cả cách gởi. Dĩ nhiên, như thế thì ngày nhận cũng sẽ khác xa nhau.


Photobucket

Thông báo cho Ls Huỳnh Văn Đông ký ngày 19/3/2009

Photobucket

Gởi chuyển phát nhanh cùng ngày 19/3/2009, nhận được ngày 21/3/2009

Photobucket

Thông báo gởi cho Ls Lê Trần Luật ký ngày 18/3/2009 (trước Thông báo cho Ls Đông 1 ngày)

Photobucket

Nhưng lại gởi cho Ls Luật ngày 20/3/2009 (sau khi gởi cho Ls Đông 1 ngày) bằng... thư thường, ngày 26/3/2009 mới đến Bưu điện Sài Gòn, trưa 27/3/2009 đến VPLS, tức sau khi phiên tòa diễn ra được 1/2 ngày.



Hổng hỉu lãnh đạo Tòa án Thành phố Hà Nội có suy nghĩ khi cán bộ dưới quyền mình làm việc chẳng có "pha học" gì hít(?!)


Tạ Phong Tần



THÁI HÀ TRƯỚC GIỜ XÉT XỬ: LS HOÀNG CAO SANG BIẾN MẤT?

.

Hình trên: Ls Lê Trần Luật trước giờ đến Công an quận Gò Vấp "làm việc" theo Giấy Mời (lúc 8 giờ ngày 27/3/2009).

Bình hoa do một gia đình giáo dân mang đến tặng Văn phòng LS Pháp Quyền chiều ngày 26/3/2009.

Đã "tìm thấy" Luật sư Hoàng Cao Sang ở bên trong Tòa án. Cảm ơn Thiên Chúa!


Photobucket

Xem hình ảnh về phiên tòa mới nhất ở đây
.

26/03/2009

TRƯỚC GIỜ XÉT XỬ PHÚC THẨM 8 GIÁO DÂN THÁI HÀ

.

Bị sập, bị chặn hay bị gì đó nữa thì tớ đếch biết.