22/03/2009

ĐI HỌC TIẾNG TRUNG QUỐC ANH EM ƠI!

.
Trung Hoa quán ở Bảo Lâm (Tây Nguyên)


Theo báo Công an TP HCM ngày 21/3/2009 "xử trước" VPLS Pháp Quyền bằng hình thức đóng cửa Văn phòng trong vài ngày tới, trước "nguy cơ thất nghiệp" cận kề, tớ thấy cần phải "lo lắng" cho tương lai của bản thân mình.

Làm gì bây giờ đây? Thiên hạ trên mạng đang nháo nhào kêu gào "NO TRUNG QUỐC", "NO BAUXITE", "SOS TÂY NGUYÊN"; còn "phe ta" thì bảo rằng làm bauxite ở Tây Nguyên là "chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước". Đã là phận con dân thì "chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước" là phải nghe theo, nếu cãi lại, ý kiến ý cò này nọ coi chừng bị quy cho là "thành phần chống phá" thì thậm chí nguy, chí nguy. Vì vậy, tớ dự tính nếu VPLS Pháp Quyền mà đóng cửa rồi thì tớ đi học thêm một mớ tiếng Trung Quốc nữa cho rậm đám rồi lên Tây Nguyên thực hiện "chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước". Biết đâu tớ lại được Nhà nước ta tài trợ tiền học phí đi học tiếng Tàu? Mặc kệ cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, cựu chiến binh Phạm Đình Trọng, TS Nguyễn Thành Sơn, các nhà khoa học Việt Nam hay các nhà khoa học của Liên Xô cũ có nói gì gì đi nữa thì "chủ trương lớn" phải được thực hiện thành hiện thực.

Nếu sau này (theo các vị có tên lẫn không tên đã liệt kê ở trên dự báo) ô nhiễm môi trường, kiệt quệ tài nguyên, con dân nước Việt cõng nhau sang Bắc Kinh kiện cáo giống như hiện giờ người ta đang kiện các công ty hóa chất Mỹ về chất độc màu da cam, hay Tây Nguyên trở thành "khu tự trị Trung Quốc" thì đó cũng là chiện tương lai xa vời. Lúc đó tớ đã "hạ cánh an toàn" hay đã "no cơm ấm cật", đã "tiêu diêu miền cực lạc", còn bọn trẻ đời sau có trả giá, trả hẹ gì cũng kệ tía chúng nó, hơi đâu mà lo cho mệt.

Tạ Phong Tần

.
.

20/03/2009

19/03/2009

"ĐỪNG QUĂNG CỦA THÁNH CHO CHÓ"

.

"Của Thánh, đừng quăng cho chó; ngọc trai, chớ liệng cho heo, kẻo chúng giày đạp dưới chân, rồi còn quay lại cắn xé anh em" (Mt 7, 6).

Của Thánh tức Máu Thánh và Thánh thể Chúa Giê-su, là Tình Yêu của Chúa Giê-su ban cho con người, là Đức Tin của tín hữu đối với Thiên Chúa Ba Ngôi. Với con chó, bánh đơn giản chỉ là bánh bột vị nhàn nhạt để ăn cho no bụng, rượu đơn giản chỉ là chất lỏng lên men nồng nồng, đăng đắng, say say; còn với người Công giáo thì rượu và bánh chính là máu, là thịt Chúa Giê-su Ki-tô. Những điều thiêng liêng ấy chó (con vật) làm sao có thể cảm nhận được. Chó chỉ biết ăn và sủa, cắn theo ý chủ thôi. Mà thức ăn của chó thì "phước chủ may thầy", gặp chủ hiền lành nhân từ thì cho chó ăn sạch sẽ, cơm trắng cá tươi ngon lành; gặp chủ bất nhân thì nuôi chó chỉ để dọn phân cho trẻ và tối tối sủa nhắng nhít cho vui mà thôi. Cho nên, của Thánh mà đem quăng cho chó ăn, cho chó uống là điều sai lầm, phí phạm lớn.

Heo là loài vật nuôi suốt ngày ủn a ủn ỉn trong chuồng, được cho ăn cám, ăn bèo, ăn cơm thừa canh cặn cũng đủ thỏa mãn nhu cầu sinh tồn, đâu biết phân biệt thế nào là viên ngọc trai quý giá với viên ngói sứt từ góc chuồng heo rớt ra, nên có liệng viên ngọc trai giá trị liên thành vào cho heo thì heo cũng giẫm đạp dưới chân, cắn viên ngọc nhì nhà nhì nhằng như cắn viên gạch ngói cho đỡ ngứa răng, lúc đói cắn mãi mà ăn không được thì heo ta điên tiết lên dám cắn cả người nào dám lại gần chúng mà không mang thức ăn cho chúng.

Người xưa bảo rằng: "Long lanh tiếng ngọc, ngân nga lời vàng" tức lời nói hay, lời nói phải quý giá như vàng ngọc. Lời cảnh báo trên của Chúa Giê-su hàm ý những lời nói hay chỉ nên nói với người biết lắng nghe, còn hạng súc sinh ngang ngược, sức dài vai rộng, cậy chân dài răng khỏe, cậy đàn đông đúc như bầy linh cẩu thì ta có nói nhiều cho lắm cũng không thấm vào đầu óc chúng, giống như "nước đổ đầu vịt", "đàn gảy tai trâu" mà thôi. Linh cẩu cho dù có lúc chúng chiếm cả đồng cỏ, đuổi sư tử chạy đi nơi khác nhưng ngàn đời chúng vẫn là linh cẩu không bao giờ thay đổi, lý lẽ với chúng chẳng ích gì. Nói lắm mất công hao hơi tốn sức mà có khi lại bị chúng quay lại "cắn" vì chúng cho rằng ai cũng phải sủa gâu gâu hay kêu eng éc giống chúng. Cho nên, với loại ấy thì chúng ta chả cần phải tranh luận, lý giải gì nhiều, cứ để mặc cho chúng muốn sủa, muốn kêu thế nào thì cứ kêu, cứ sủa thoải mái. Tai liền miệng tự sủa, tự kêu thì tự nghe đến khi nào chúng kêu, sủa chán thì chúng tự nín thôi, ta không cần phải bận tâm làm gì cho mệt.

"Đức Giê-su gọi đám đông lại mà bảo: "Hãy nghe và hiểu cho rõ: Không phải cái vào miệng làm cho con người ra ô uế, nhưng cái từ miệng xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế" (Mt 15, 10, 11). "Ngậm máu phun người trước dơ miệng mình", kẻ nào phun ra những lời ô uế , dơ bẩn thì kẻ đó đã tự phơi bày cho người khác thấy cái văn hóa ô uế của y.

"Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua đó. Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy" (Lc 13, 24). Sự sống ở đây không đơn thuần là tồn tại dưới hình thức vật chất, vì không có vật chất nào không theo quy luật: sinh ra, lớn lên và bị tiêu diệt; sự sống ở đây chính là cõi vĩnh hằng, là khi bạn đã chết rồi nhưng với mọi người xung quanh, bạn chưa từng chết, bạn không bao giờ chết, bạn tồn tại trong mỗi trái tim.

Tạ Phong Tần
.

16/03/2009

AI CÓ ĐỘNG CƠ HẰN HỌC?

.

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket


"Vinh danh Thiên Chúa trên Trời
Bình an dưới thế cho người Thiện Tâm"

.

12/03/2009

NÓI DỐI QUEN MỒM

.
Sáng nay (12/3/2009), tôi đang bị bệnh nằm một chổ thì 7 giờ 22 phút đã có số máy lạ nhắn tin đe dọa từ số sim khuyến mãi trả trước (84) 1219859462: “Tui bay la lu che de chet me may di” (Tụi bây là lũ chó đẻ chết mẹ mày đi). Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì có người quen nhắn tin bảo mua báo Công an Thành phố Hồ Chí Minh số ra ngày Thứ Năm (12/3/2009). Đọc báo mới thấy “công nghệ dựng đứng” của tác giả ký tên là “nhóm PV” (tức nhóm phóng viên) này rất là “siêu đẳng”.

Tôi đang mệt nên không đủ sức khỏe ngồi gõ bàn phím phân tích nhiều, chỉ dẫn chứng mấy ý chính mà báo Công an Thành phố Hồ Chí Minh số ra ngày Thứ Năm (12/3/2009) đã viết như sau:

- “Tạ Phong Tần - kẻ tự xưng là nhân viên Văn phòng Luật sư Pháp Quyền”:

Tôi có “tự xưng” như báo CAPTHCM rêu rao hay không mời mọi người cứ xem Giấy ủy quyền ngày 19/6/2008 của VPLS Pháp Quyền và Giấy triệu tập đương sự của TAND quận 9 ngày 26/2/2009 (bên dưới) công nhận Tạ Phong Tần là nhân viên- người đại diện cho Văn phòng Luật sư Pháp Quyền, các loại Giấy mời của Công an quận Gò Vấp gởi cho tôi đều đề địa chỉ VPLS Pháp Quyền (30 đường số 3, căn cứ 26B, P7, GV) thì biết ngay ai là kẻ tiếm danh, nói dối trơ trẻn.

- “Các nhân viên có mặt ở Văn phòng bất hợp tác”:

Thi Hành Án Gò Vấp đến Văn phòng nếu muốn nhận tiền thì nhân viên Văn phòng đưa tiền, muốn kê biên lấy tài sản thì kê biên lấy tài sản, nếu nhân viên Văn phòng có chống cự hay bất hợp tác gì đó chắc chắn bà Chấp hành viên Nguyễn Thị Hạnh đã lập biên bản vi phạm hành chính rồi (bà Hạnh có đủ thẩm quyền), báo CA TPHCM nói như thế hóa ra là chê bà Nguyễn Thị Hạnh không biết cách làm việc hay sao?

- “Lê Trần Luật cử nhân viên đi năn nỉ cơ quan thi hành án cho đóng số tiền 42 triệu đồng nợ Công ty Huy Hồng”:

Ông Luật có “cử nhân viên đi năn nỉ cơ quan thi hành án” hay không mời xem Thông báo số 267/THA ngày 27/2/2009 của Thi hành án Gò Vấp (sau ngày kê biên 2 ngày), trong đó ghi rõ đề nghị VPLS Pháp Quyền đến Thi Hành Án nộp tiền trong thời gian 7 ngày kể từ ngày nhận thông báo. Gởi Thông báo này là trách nhiệm, nghĩa vụ luật quy định của cơ quan Thi hành án. Vậy có cần phải “năn nỉ” không nhỉ?

- Văn phòng đã nhận tại tài sản vào sáng ngày Thứ Hai (9/3/2009). Cùng ngày 9/3/2009, tôi đã liên lạc với Quý Cha nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn (38 Kỳ Đồng, quận 3) nhờ Quý Cha phân phối giùm vì Văn phòng không có điều kiện kiểm tra xem ai thật sự khó khăn cần giúp đỡ. Phía nhà thờ chưa đến Văn phòng nhận máy bởi lẽ Quý Cha, Quý Thầy bận việc. Còn cả tuần nay nhân viên Văn phòng đều “được mời làm việc” với Công an suốt thì lấy đâu ra thời gian để vận chuyển máy đến cho Nhà thờ? (Xem hàng loạt Giấy mời bên dưới). Nhưng cuối cùng, nhà thờ DCCT cũng đã cử ba Thầy đến VPLS Pháp Quyền để nhận tài sản.

Có tài sản đem cho từ thiện mà bị coi là “rêu rao”, “mĩa mai”, “lớn lối”… Từ nay về sau quý vị nào muốn cho tặng ai thứ gì đó phải ngó trước ngó sau dè chừng, kẻo lại mang tiếng là “rêu rao”, “mĩa mai”, “lớn lối”… đấy nhé!

- “Đơn khiếu nại vụ cưỡng chế thi hành án cũng được Chi nhánh VPLS Pháp Quyền gởi đi khắp nơi”:

Trước việc tổ chức cưỡng chế thi hành án trái quy định tại Pháp lệnh Thi Hành Án Dân Sự và Nghị định 173/2004/NĐ-CP ngày 30/9/2004 của Chính phủ, VPLS chỉ mới gởi duy nhất 1 đơn khiếu nại đến Trưởng cơ quan THA Gò Vấp (xem đơn và biên nhận nhận đơn bên dưới), chả biết báo CATPHCM lấy đâu ra bằng chứng để la lên rằng “Chi nhánh VPLS Pháp Quyền gởi đi khắp nơi”?

- Luật sư không có quyền hứa hẹn trước kết quả vụ việc bởi lẽ Luật sư không có thẩm quyền quyết định, thẩm quyền quyết định vụ việc kéo dài bao lâu thời gian thuộc cơ quan tố tụng hoặc cơ quan hành chính Nhà nước, báo CA TPHCM đặt ra điều kiện “Pháp Quyền không đưa ra thời hạn thực hiện hợp đồng bằng một con số cụ thể” chỉ người chưa đọc Luật Luật sư, Bộ Luật Tố Tụng Dân Sự, Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự, Luật Khiếu nại- Tố cáo mới có thể nói được.

- Ngay cả khi một người phạm tội hình sự đã bị Tòa án tuyên án có hiệu lực cũng chỉ gọi là “bị án”, nếu án chưa có hiệu lực Tòa án vẫn phải gọi họ là “ông, bà, anh, chị hoặc bị cáo”, tức luôn luôn có đại từ nhân xưng đi kèm. Trong tất cả những bài viết của mình, cho dù tôi đang chỉ trích một ai đó thì tôi vẫn gọi người bị tôi chỉ trích là “ông, bà”. Gọi tên người khác trụi lủi không có đại từ nhân xưng, dùng các từ “đám”, “lũ”, “kẻ”, “bọn”, “tên” … một cách xách mé để gọi người khác thì không phải là ngôn ngữ của người có văn hóa, càng không phải là ngôn ngữ của báo chí, mà đó là là thứ ngôn ngữ gì thì người đọc có đủ thông minh để nhận xét, tôi không cần phải nói nhiều.

- Cả ngày nay những số máy này liên tục gọi đến số di động của tôi để quấy rối: 0935 033 081, 0902 797 829, 0907 098 851, 0905 919 249, 0975 163 974, 0985 272 309, 0906 422 828, 0908 191 188, 0939 107 751, và rất nhiều số máy di động sim khuyến mãi trả trước. Cái này có phải là “tổng tấn công toàn diện” hay không ấy nhỉ?

Tạ Phong Tần

Photobucket

Tin nhắn đe dọa từ số sim khuyến mãi trả trước (84) 1219859462

Photobucket

Gởi đến tôi lúc 7 giờ 22 phút ngày 12/3/2009

Photobucket

Giấy mời ngày 05/3/2009

Photobucket

Hẹn làm việc tiếp vào ngày 9/3/2009 (ghi ở mặt sau giấy mời)

Photobucket

Giấy mời ngày 10/3/2009

Photobucket

Giấy mời ngày 11/3/2009

Photobucket

Giấy Mời ngày 12/3/2009

Photobucket

Giấy mời Luật sư Lê Trần Luật ngày 3/3/2009

Photobucket

Giấy mời cô Quỳnh Nhi ngày 4/3/2009

Photobucket

Giấy mời Luật sư Nguyễn Quốc Đạt ngày 4/3/2009

Photobucket

Giấy triệu tập Luật sư Nguyễn Quốc Đạt ngày 11/3/2009

Photobucket

Giấy ủy quyền ngày 19/6/2008 của VPLS Pháp Quyền thừa nhận Tạ Phong Tần là nhân viên- đại điện VPLS Pháp Quyền khởi kiện ông Nguyễn Minh Luân- Phó CA quận 9, TPHCM

Photobucket

Giấy triệu tập đương sự của TAND quận 9 ngày 26/2/2009 công nhận Tạ Phong Tần là người đại diện cho Văn phòng Luật sư Pháp Quyền

Photobucket

Thông báo yêu cầu Văn phòng Luật sư Pháp Quyền đến nhận lại tài sản của Thi Hành Án Gò Vấp

Photobucket

Đơn khiếu nại gởi đến Trưởng THA Gò Vấp - Trang 1

Photobucket

Đơn khiếu nại gởi đến Trưởng THA Gò Vấp - Trang 2

Photobucket

Biên nhận nhận đơn khiếu nại của THA Gò Vấp

Photobucket

Giấy tặng tài sản cho nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn

Photobucket
Quý Thầy nhà thờ DCCT đã đến VPLS Pháp Quyền nhận tài sản

.

04/03/2009

CUỘC "TẬP KÍCH" ĐÃ "THÀNH CÔNG TỐT ĐẸP"!

.
Khoảng 12 giờ 30 phút ngày 04/3/2009, tôi và Luật sư Đạt vừa từ một quán cơm gần Văn phòng trở về thì có 3 xe gắn máy chở 6 thanh niên lạ mặt chạy đến ép xe chúng tôi và ra lệnh "Xuống xe". Không biết chuyện gì xảy ra, tôi hỏi: "Chuyện gì?" thì một thanh niên quát Ls Đạt: "Không liên quan đến anh, anh đi chổ khác. Chị này lên xe tôi". Tôi hỏi: "Anh là ai? Bộ mấy anh muốn bắt cóc tôi sao?". Anh ta bảo: "Chúng tôi mời chị mà chị không đi". Tôi nói: "Các anh có giấy tờ gì mà mời?". Anh thanh niên này chưa kịp trả lời thì bỗng nhiên xuất hiện thêm 1 xe 4 bánh bên hông sơn 2 chữ Cảnh Sát màu xanh và 5-6 người khác, một người đàn ông khoảng hơn 50 tuổi tướng tá bặm trợn ra lệnh: "Không đi thì lôi lên xe", đồng thời ông ta cùng với 3-4 thanh niên khác túm lấy tôi quẳng lên xe chạy thẳng vào bên trong sân trụ sở Công an quận Gò Vấp. Hơn chục thanh niên, đàn ông to khỏe áp đảo duy nhất 1 phụ nữ là tôi. Vậy là cuộc "tập kích" của "quân ta" đã "thành công tốt đẹp".

Xuống xe xong, tôi hỏi: "Ở đây ai làm việc với tôi?". Không ai trả lời. Một người đàn ông đứng tuổi khác đi tới, tôi hỏi ông ta: "Anh là cán bộ ở đây à?". Ông ta nói: "Phải". Tôi hỏi tiếp: "Thế anh tên gì?". Ông ta cũng không trả lời mà lãng đi nơi khác. Người đàn ông bắt tôi lúc quát tôi: "Đi lên lầu, có người làm việc với chị". "Tôi không đi, anh phải cho tôi biết anh là ai, muốn làm việc gì với tôi?". Ông ta không nói không rằng hung hăng xông tới chộp tay tôi bẻ quặt lôi tôi lên lầu 1 và tống vào 1 căn phòng. Trong phòng này có 1 bàn lớn hình chữ nhật và một bàn viết kê nối với nhau và hai hàng ghế gỗ. Trên cái bàn viết có tấm bảng mê ca xanh ghi họ tên chức vụ của một ông Đội phó nào đó. Người thanh niên trẻ khoảng 30 tuổi có nhiệm vụ canh giữ tôi vội vàng lấy tấm lịch để bàn đậy cái bảng tên mê ca lại. Tôi nhìn thấy thái độ của anh ta mà buồn cười. Tôi mới nói: "Anh đậy bảng tên lại làm cái gì? Tôi không quan tâm đến chuyện đó đâu. Cái ông có tên trên bảng ấy đâu có ngồi đây, ông ta cũng đâu đụng chạm gì đến tôi, tôi để ý tên ông ta làm gì. Nếu biết việc mình làm là xấu thì đừng làm, anh che bảng tên ở đây nhưng không che được con mắt của nhiều người nhìn thấy các anh dùng vũ lực bắt tôi trái pháp luật. Hay là các anh lại dí súng vào đầu để bịt mồm bịt miệng người ta đừng nói chuyện này ra? Tôi không làm việc với những người vô danh đâu".

Tôi nói xong thì kéo mấy cái ghế kê lại thành hàng để trèo lên nằm ngủ. Định trèo lên cái bàn dài, nhưng thấy bàn hơi cao, leo lên đó nằm có phần bất lịch sự nên thôi.

Hơn 1 giờ chiều thì có hai người bước vào. Hóa ra là "người quen" tên Hải và Thắng, chính là hai vị đã từng cản trở không cho tôi đến dự phiên tòa xét xử sơ thẩm blogger Điếu Cày. Anh ta gọi tôi thức dậy để "làm việc". Tôi hỏi anh tên Hải: "Anh đến đây với tư cách gì? Nếu anh muốn nói chuyện như anh em thì nói ở chổ khác, không nói ở đây. Nếu anh muốn nhân danh cái gì đó làm việc với tôi thì anh về mặc quân phục vô, đeo bảng tên đàng hoàng rồi làm việc". Anh ta hỏi tôi "Bộ không biết tôi là ai sao mà còn đòi quân phục với bảng tên?". Tôi nói: "Tôi không biết. Các anh dùng vũ lực bắt tôi đến đây thì các anh phải có tên họ đàng hoàng, tôi không làm việc với người không có tên". Anh ta lại yêu cầu tôi phải bỏ điện thoại di động lên bàn, không được nghe điện thoại. Tôi nói: "Cho đến giờ phút này, tôi vẫn là người có đầy đủ quyền công dân, tôi có quyền giữ đồ vật tài sản trong người tôi, tại sao tôi phải bỏ ra. Nếu các anh muốn chiếm đoạt thì cứ việc dùng bạo lực mà chiếm đoạt". Một người nữ khoảng 30 tuổi mặc cái áo ngắn màu nâu nhàu nhĩ ngồi ghế kế bên láu táu chen vào, tôi bực mình quay sang trừng mắt nhìn cô ta: "Ai cho phép cô chen vào? Chuyện riêng của tôi không khiến cô xen vô. Cô là cái gì ở đây? Ăn mặc lôi thôi như thế, cô là ai? Nãy giờ tôi nói chuyện với anh này là tôi còn nể anh ta, chớ cô thì tôi không nói với cô". Cô nọ ngồi im.

Họ thấy tôi không đồng ý tắt điện thoại bỏ ra ngoài bèn gọi vào 4 mụ đàn bà mặc sắc phục an ninh, nhưng chỉ có 1 người đeo bảng tên Nguyễn Thị Nga, 3 người còn lại "vô danh" (không hiểu sao ở chổ này lắm kẻ "vô danh" đến thế?) xông vào nắm tay nắm chân tôi lại để móc túi quần lấy điện thoại di động và tiên trong túi quẳng lên bàn rồi ngăn cản không cho tôi lấy lại. Tôi chỉ thấy buồn cười về cái sự tự xưng là "chính" mà hành vi thì rất "tà", làm việc gì cũng dấm dúi, che giấu.

Suốt gần 30 phút, tôi và người tên Hải tranh cãi nhau nhì nhà nhì nhằng vụ anh ta cho rằng vì anh ta "mời" tôi không được nên "được phép dùng bạo lực". Còn tôi thì yêu cầu anh ta chỉ ra văn bản pháp luật nào quy định cái sự được "phép ấy" nhưng anh ta cứ loanh quanh mãi. Đại khái nó cũng giống như vụ tôi tố cáo Trưởng Công an phường Cầu Ông Lãnh bắt người trái pháp luật mà họ ậm à ậm ừ rồi nín thinh gần 2 năm nay.

Sau đó, "viện binh" tiếp theo là một ông ngoài 50 tuổi, không mặc sắc phục. Tôi hỏi ông này tên gì, cấp bậc chức vụ gì thì ông ta nói mình tên Trần Tiến Tùng, cán bộ Công an Gò Vấp. Tôi nói; "Anh nói thế thì tôi biết thế, thật sự anh có phải tên đó hay không tôi làm sao kiểm chứng được. Anh có giấy chứng nhận ngành cho tôi xem thì tôi mới tin". Ông ta hỏi tôi: "Có cần thiết như vậy không?". Tôi trả lời: "Cần thiết. Tôi cần biết tôi đang làm việc với ai". Ông ta bèn vặn lại tôi là "Chị đến đây có mang giấy chứng minh không?". "Ô hay! Các anh dùng vũ lực bắt tôi đến đây rồi anh hỏi tôi đến đây sao không có giấy chứng minh".

Túm lại là họ cứ viện lý do là gởi giấy mời nhiều lần mà tôi không đến, nhưng tôi yêu cầu họ có giấy tờ gì chứng minh cái sự "nhiều" ấy thì họ chỉ lòi ra được có 2 tờ, mà trong ấy có ghi ý kiến của tôi yêu cầu phải trao giấy mời trước 3 ngày mà tôi đã kể mấy hôm trước. Rồi họ mang ra một đống giấy bảo tôi phải ký tên xác nhận bài viết nào của tôi trong số đó. (Nói chung là tôi và cái nhà ông Tùng kia tranh luận nhiều chuyện rất là loanh quanh, buồn cười, đáng để viết thành một chuyện khôi hài, tôi sẽ kể lại cuộc tranh luận này vào một lúc khác). Tôi trả lời ông Tùng rằng: "Tôi phản đối việc các anh dùng vũ lực bắt tôi đến đây nên tôi không làm việc gì cả. Tôi sẽ làm việc với các anh vào một ngày khác. Các anh có giữ tôi ở đây thì cũng giống như giữ đống đất, đống đá mà thôi. Tôi không viết, không ký bất cứ cái gì hết". Ông ta có nói gì tôi cũng một mực im lặng ngồi gục đầu lên mặt bàn để ngủ, ông ta ngồi giở từng trang giấy đặt trên bàn ra đọc to lên rồi suy diễn ấm ớ theo kiểu khiêu khích cho tôi trả lời. Tôi bảo: "Anh đừng khiêu khích tôi, vô ích thôi. Tôi đã nói hôm nay tôi không làm việc với các anh là không làm việc" .

Anh chàng trẻ tên Thắng thì hung hăng đập bàn quát tôi, nào là "ngoan cố", "Rượu mời không uống muốn uống rựu phạt", "không khoan hồng", v.v... và v.v... . Tôi nhìn anh ta cười nhếch mép: "Hung hăng quá vậy! Thích quát à? Thích quát thì tự quát tự nghe đi nhé. Tôi không nói chuyện với anh". Tôi tiếp tục im lặng.

Một lúc sau, ông Tùng ra ngoài rồi trở vô đề nghị tôi chọn một một ngày khác để làm việc. Anh chàng Thắng lại đứng lên hăng hái chen vào, tôi quay lại bảo anh ta: "Tôi đang nói chuyện với ông này, không nói chuyện với anh", thì anh ta mới hậm hực ngồi xuống.

Cuối cùng, tôi đồng ý nhận 1 Giấy Mời khác làm việc vào lúc 14 giờ ngày 05/3/2009 vì buổi sáng tôi phải đến Thi Hành Án Gò Vấp, còn ngày thứ 6 thì phải đến Tòa án quận 9 làm đại diện theo ủy quyền cho ông Luật kiện ông Nguyễn Minh Luân- Phó Công an quận 9.

Tạ Phong Tần

MỘT CA TƯ VẤN "SỐC"

.
Câu trả lời của tớ là:

Chào bạn. Văn phòng chúng tôi không tư vấn hồ sơ kết nạp đảng CS.

Luật gia Tạ Phong Tần - Cựu đảng viên Đảng CSVN".

(Bấm vào hình để xem hình lớn hơn).