02/03/2009

CHUYỆN LÃNG NHÁCH MỚI NHẤT CỦA CÔNG AN GÒ VẤP

.

Sáng nay, lúc 9 giờ ngày 02/3/2009, ông Lê Trần Luật đã đến Công an quận Gò Vấp làm việc với Điều tra viên Nguyễn Văn Tâm. Nội dung làm việc về hợp đồng dịch vụ pháp lý bà Trà Thị Lùng (hiện trú tại F31/4D, ấp Hiệp Hòa, xã Hiệp Tân, huyện Hòa Thành, tỉnh Tây Ninh). Cuộc làm việc kết thúc lúc 9 giờ 30 phút cùng ngày. Điều tra viên Nguyễn Văn Tâm xác định đây là tranh chấp dân sự, trường hợp bà Trà Thị Lùng không muốn đến Văn phòng Luật sư Pháp Quyền thanh lý hợp đồng thì bà có thể đến Công an quận Gò Vấp vào ngày thứ 4 tuần sau (11/3/2009) để làm thủ tục thanh lý hợp đồng với sự trung gian chứng kiến của ông Nguyễn Văn Tâm.

Trong lúc ông Luật ra bãi xe ở sân Công an quận Gò Vấp để lấy xe đi về thì ông Nguyễn Văn Tâm chạy ra gọi ông Luật vào để "hẹn buổi chiều làm việc tiếp". Lý do cuộc hẹn này theo lời ông Nguyễn Văn Tâm là: "Có hàng trăm cuộc gọi đến các Phòng, Ban Công an Thành phố chửi bới thô tục, sếp chỉ đạo cần phải điều tra làm rõ"(?!). Ông Luật đã trả lời miệng với ông Tâm rằng quan điểm cá nhân ông không tán thành hành vi chửi bới thô tục, chiều nay ông Luật bận việc khác quan trọng hơn phải làm nên sẽ không đến.

Chuyện lãnh nhách mới nhất của Công an quận Gò Vấp chính là cuộc hẹn này. Giả sử lời nói của ông Nguyễn Văn Tâm là có thật thì với phương tiện nghiệp vụ hiện đại đầy đủ, lực lượng nhân sự đông như kiến cỏ, cộng với quyền lực to lớn dễ dàng tác động đến nhà cung cấp dịch vụ điện thoại, các ông Công an nhà ta cứ đi mà tìm hiểu, truy đến tận gốc xem ai là người gọi điện, hà cớ gì phải hỏi ông Luật khi ông Luật không phải là người quấy rối và chính ông Luật đang ngồi sờ sờ trước mặt ông Tâm đây? Phải chăng đây cũng là một cách quấy rối, gây mất thời gian của ông Luật?

Tạ Phong Tần

TraThiLung

01/03/2009

QUAN CHO MÀY "ĐI HẦU QUAN" MỆT NGHỈ NGHEN!

.
Tuần này, công việc của tớ rất "quành cháng", tức là làm "sếp" quản lý Văn phòng Luật sư Pháp Quyền, bởi lẽ lịch làm việc của Luật sư Lê Trần Luật từ ngày 02/3 đến ngày 06/3/2009 như sau:

Thứ Hai (02/3):

- Sáng: Làm việc với Công an quận Gò Vấp về việc có đơn tố cáo của khách hàng là bà Trà Thị Lùng. Hình như Công an quận Gò Vấp không đủ trình độ nhận thức được như thế nào là một hợp đồng dân sự. Tất cả hơn 100 khách hàng ở đây đều được ký hợp đồng dịch vụ pháp lý (một hình thức hợp đồng dân sự), nếu hễ khách hàng nào có đơn tố cáo mà Công an quận Gò Vấp đều "nhiệt tình trái phép" như thế thì e rằng tớ phải đề nghị Quốc Hội sửa luật chuyển chức năng giải quyết các tranh chấp dân sự của Tòa án sang Công an quận Gò Vấp thôi. Và ông Luật phải bắt giường ngủ túc trực ngay cổng Công an quận Gò Vấp để tiện "làm việc" với "mí anh" thêm 100 lần nữa.

- Chiều: Làm việc với Chi cục Thuế quận Gò Vấp để "giải trình về số liệu báo cáo tài chính 2006". Báo cáo này đã được nộp, kiểm tra và đóng dấu "đã kiểm tra" vào từ lâu, tự dưng bây giờ quan Thuế gọi đương sự lên cửa quan "giải trình", mà máy tính lưu trữ dữ liệu báo cáo thì đã bị Thi hành án quận Gò Vấp "chiếm giữ bất hợp pháp" rồi, chẳng biết ông Luật lấy cái gì để "giải trình" đây?

Thứ Ba (03/3/):

- Sáng: Hoãn phiên tòa của tớ sẽ xét xử sơ thẩm lần 2 ở Bạc Liêu để bay ra Hà Nội (vì muốn tham gia phiên Tòa này phải xuống Bạc Liêu từ ngày Chủ nhật cơ, Thứ 2 bận "hầu quan" rồi, làm gì còn thời gian đi Bạc Liêu chứ!).

- Chiều: Cùng với giáo dân Thái Hà đến Tòa án quận Hoàn Kiếm (Hà Nội) để nộp đơn khởi kiện báo Hà Nội Mới. Phải khởi kiện nhanh vì sợ "để lâu cứt trâu hóa bùn", phải có mặt Luật sư vì sợ cán bộ Tòa án lý sự cùn để "cù cưa" không nhận đơn khởi kiện, "kinh nghiệm thương đau" của mấy lần trước thì đã được "nếm thử" rồi: mỗi lần đến Tòa án quận Hoàn Kiếm là cán bộ Tòa "cú cứa cù cưa" mất một buổi chiều.

Thứ Tư (04/3):

- Sáng: Cùng với giáo dân Thái Hà đến Tòa án quận nộp đơn khởi kiện Đài Truyền Hình Việt Nam.

- Chiều: Làm việc với Đại sứ quán theo lời mời (không biết Đại sứ quán nước nào).

- Tối: Chia tay với Quý Cha Giáo xứ Thái Hà, bay thẳng về Ninh Thuận để kịp làm việc với "các cơ quan chức năng" của tỉnh này.

Thứ Năm (5/3):

- Sáng: Làm việc với Chủ nhiệm và Ủy Ban Khen Thưởng - Kỷ Luật Đoàn Luật sư tỉnh Ninh Thuận vì "những sai phạm" mà "Công an tỉnh" đã có công văn đề nghị Đoàn Luật sư "xử lý"(?!).

- Chiều: Làm việc với Phó Giám đốc Sở Tư Pháp tỉnh Ninh Thuận (gọi điện thoại mời miệng) để nghe ông này "giáo huấn" và "đe dọa"(!!!).

Thứ Sáu (6/3):

- Sáng: Làm việc với Trưởng Công an phường Thanh Sơn (nơi đăng ký nhân khẩu thường trú của ông Luật). Theo lời người nhà ông Luật nói với tớ thì Công an phường "mời" mẹ ruột ông Luật là bà Trần Thị Thanh Sương lên phường để "nhờ" vào Sài Gòn "khuyên bảo" ông Luật "ngưng vụ Thái Hà, ngưng vụ buộc VTV1 và báo Hà Nội Mới "phải cúi đầu nhận tội trở lại" trước giáo dân Thái Hà, ngưng trả lời phỏng vấn nước ngoài về việc "sửa mồm sửa miệng của Đảng"". Do bà Sương đã quá già, đang mắc bệnh huyết áp cao nên không vào Sài Gòn được, nhân tiện ông Luật về thì "mời" đến Công an phường Thanh Sơn làm việc luôn.

- Chiều: Lên xe vượt 450km trở vào Sài Gòn.

Thứ 7 (7/3):

- Sáng: Nghe tớ báo cáo tình hình công việc ở Văn phòng Luật sư.

- Chiều: Nghỉ và xem có "cơ quan chức năng nào mời nữa không tớ mới lên lịch tiếp được.

Như vậy, suốt 1 tuần ông Luật mắc chạy tới chạy lui như con thoi đề "hầu cửa quan", chỉ làm được mỗi một việc cho Văn phòng là nộp đơn khởi kiện.

Tạ Phong Tần


Photobucket

Photobucket
Ký ngày 25/3, Mời ngày Thứ 2
Photobucket
Nhưng gởi ngày thứ 6, nhận ngày thứ 7 (may mà thứ 7 tớ có mở cửa làm việc), giá như yêu cầu của người dân cũng được Chi cục Thuế quận Gò Vấp giải quyết với "tốc độ tên lửa" như thế này thì đỡ khổ cho dân quá.

Photobucket
.

25/02/2009

VỤ KÊ BIÊN TÀI SẢN QUÁI GỞ

.
8 giờ 10 phút ngày 25/2/2009, tôi vừa từ trong nhà vệ sinh bước ra thì nghe phía trước Văn phòng có tiếng lao xao, ồn ào, không hiểu có chuyện gì. Tôi đi ra thì thấy có rất đông người lạ mặt đang đứng đầy tại bàn tiếp khách phía trước. Tôi thấy một bà béo khoảng 50 tuổi, mặt mày cau có, gằm gằm, giọng nói chua loét eo éo, mặc đồng phục Thi hành án, đeo bảng tên Nguyễn THị Hạnh - Chấp hành viên quận Gò Vấp (SG). Bà béo đang đọc oang oang cái gì đó, phải mất vài phút sau tôi mới hiểu bà đọc cái Quyết định cưỡng chế thi hành Quyết định thi hành án. Tôi hỏi kỹ lại đó là vụ gì, hóa ra là để thực hiện Quyết định công nhận hòa giải thành của Tòa án quận Gò Vấp, nội dung là cưỡng chế thi hành (tức thu giữ) 42 triệu đồng đối với ông Lê Trần Luật - Trưởng Văn phòng Luật sư Pháp Quyền. Lúc này trong Văn phòng có Luật sư Hùng, Luật sư Đạt, 2 nhân viên khác, Bác sĩ Lê Trần Luân (anh ruột ông Luật) và tôi.

Quy trình thi hành án hoàn toàn trái pháp luật

Luật sư Hùng chất vấn bà Hạnh rằng chị đã tống đạt hợp lệ Quyết định tự nguyện thi hành cho ông Luật chưa thì bà Hạnh nói rằng đã giao quyết định cho 1 người tên Nhung (?!). Cần phải nói rõ là người này không phải người trong gia đình ông Luật, nên việc giao quyết định cho người không liên quan gì là trái với điểm A, khoản 2, Điều 34 Pháp lệnh thi hành án dân sự. Tuy nhiên, chúng tôi cũng chỉ nghe bà Hạnh nói thế, mà yêu cầu bà cho xem biên bản tống đạt thì bà từ chối. Lẽ ra, nếu không gặp ông Luật để tống đạt, bà Hạnh phải gởi các lại quyết định, thông báo cho đương sự bằng đường Bưu điện, 2 lần đăng (hoặc phát) trên báo, đài (điểm c, khoản 2 Điều 34) nhưng bà không hề thực hiện đúng quy trình.

Luật sư Hùng lại hỏi tiếp bà Hạnh rằng Thông báo cưỡng chế ký ngày 16/2/2009 này bà Hạnh đã tống đạt hợp lệ cho ông Luật chưa thì bà Hạnh nói rằng bà có đến Văn phòng Luật sư nhưng Văn phòng đóng cửa. Tôi nghe vậy mới hỏi tiếp: "Ngày 16 là thứ mấy vậy chị?". Bà Hạnh trả lời: "Thứ Hai". Tôi nói tiếp: "Ngày nào em cũng mở cửa Văn phòng, không hề nghỉ làm việc ngày nào sao em không thấy chị đến, cũng không thấy có niêm yết?". Bà Hạnh dấm dẳng: "Cái đó tôi không biết. Tôi đã niêm yết rồi". Tôi hỏi tiếp: "Chị niêm yết hồi nào? Ở đâu vậy?". Bà Hạnh trả lời: "Tôi niêm yết ngày hôm qua, ở đây?". "Ở đây là chổ nào?". Bà Hạnh lại lặp lại: "Cái đó tôi không biết". Rồi bà đột nhiên nổi cáu: "Ở đây ai là nhân viên Văn phòng này?". "Là chúng tôi đây" - Ba bốn người cùng trả lời. "Vậy giấy ủy quyền đâu? Thẻ nhân viên đâu? Tôi không thừa nhận các anh chị là nhân viên, không cần làm việc với các anh chị". Trời đất ơi, chính miệng bà Hạnh nói bà mới niêm yết ngày hôm qua mà đòi giấy ủy quyền? Ông Luật đang ở Hà Nội làm sao ủy quyền được? Văn phòng Luật sư chớ có phải cơ quan nhà nước đâu mà có thẻ nhân viên? Bà Hạnh đòi hỏi mà không nhìn lại coi anh cán bộ nhà nước (sau này mới biết tên Phong) "lính" của bà đi công tác mà ăn mặc lôi thôi, không có nổi cái thẻ đeo trên cổ cho đúng quy định mà bà Hạnh cứ thích đòi hỏi những chuyện không tưởng để ra oai với chúng tôi chăng? Tôi nói: "Đây là Lê Trần Luân, anh ruột ông Luật, vậy ông Luân đại diện cho ông Luật". Bà Hạnh lớn tiếng: "Tôi không biết ông này là ai, tôi không làm việc với người này". Mọi người ngạc nhiên: "Vậy chị vô đây làm việc với ai?". Tôi xen vào: "Mục đích của chị là muốn thi hành 42 triệu đồng chớ gì. Bây giờ em nộp chị 50 triệu đồng đây. Chị cứ kê biên khoản tiền này". "Tiền vẫn còn niêm phong của Ngân hàng, có ghi rõ trên giấy nè". "Tôi không nhận tiền vì tôi chưa tính phần lãi suất". "Thì ở đây là 50 triệu, dư so với quyết định rồi, chị cứ thu giữ 50 triệu, lãi suất tính sau". Bà Hạnh gạt ngang: "Tôi không nhận tiền, tôi không đếm nên không biết bao nhiêu tiền". Thật ngạc nhiên, trên đời này đi thu tiền thi hành án mà chê tiền thì chỉ có duy nhất bà Chấp hành viên Nguyễn Thị Hạnh này, nếu mắt bà không có vấn đề bất thường, nếu bà biết đọc chữ thì bà không cần đếm mà nhìn tờ giấy in Ngân hàng dán trên cục tiền cũng biết cục tiền đó là bao nhiêu triệu. Khi tôi hỏi "Tại sao chị đến đây thi hành án 42 triệu đồng mà tôi đưa 50 triệu chị không lấy là sao?". Bà Hạnh trả lời: "Tôi chưa tính được số tiền lãi". Rồi bà giục 2 thanh niên mặc thường phục (không có bảng tên) đi cùng bà gom các bộ máy vi tính lại.

Người thanh niên mặc áo hồng xám xám đòi lên "kiểm tra" luôn các phòng trên lầu. Tôi cáu tiết lên nói: "Trên đó phòng ngủ của tôi, anh muốn vô phòng ngủ của tôi sao?". Anh ta đứng sựng sựng ấm ớ không trả lời được.

Bà Hạnh chỉ huy cho "lính" bà đi gom 5 bộ máy tính trong Văn phòng lại và niêm phong. Điều làm tôi hết sức ngạc nhiên là họ tự ký tên lên giấy niêm phong rồi dán lên, không hề đưa cho người đại diện đương sự ký, và dán bên hông máy một cách sơ sài. Tôi thấy vậy mới nói:"Tôi đề nghị chị niêm phong kín lại, giấy niêm phong sao không đưa cho tôi ký vào. Các anh chị tự ký dán vô rồi mang về các anh chị xé ra thay đổi linh kiện trong đó rồi các anh chị dán lại ai mà biết được. Niêm phong mà các cổng, đầu cáp không niêm lại, thì các anh chị cắm cáp vào rút bớt dữ liệu hay thêm vào cái gì đó thì sao?". Bà Hạnh làm thinh như không nghe tôi nói gì.

Dán giấy xong, họ viết biên bản rồi yêu cầu tôi ký mà lại không cho ông Luân đại diện gia đình. Tôi lặp lại yêu cầu niêm phong lại bộ máy vi tính đúng quy định như đề nghị của tôi lúc nãy nhưng bà Hạnh cứ làm thinh như điếc không nghe tôi nói gì. Ông Luân thắc mắc thì được bà Chấp hành viên phang cho ông Luân một câu:"Tôi không biết gia đình nào hết".

Lại thêm điều quái lạ nữa, rõ ràng, một người "già lão" như bà Hạnh không thể không biết nguyên tắc niêm phong tài sản để không bị dịch chuyển giá trị là như thế nào, càng không thể nói bà không biết gì về khoản 3 Điều 6 Pháp Lệnh thi hành án, Điểm 2.2 Công văn số 404/TP-THA ngày 24/02/2005 của Bộ Tư pháp hướng dẫn nghiệp vụ thi hành án dân sự. Diễn biến sự việc cho thấy bà Nguyễn Thị Hạnh cố ý gây khó khăn cho hoạt động thường nhật của Văn phòng bằng cách nằng nặc kê biên máy mà chê tiền. Chẳng biết họ cố tình niêm phong trái quy định như vậy để nhằm phục vụ cho âm mưu đen tối nào đây?

Tôi yêu cầu bà Hạnh viết 2 biên bản và đưa cho tôi giữ mỗi thứ 1 bản. Bà Hạnh vội vàng khất để... từ từ làm sau.

Thấy vậy, tôi ghi vào trang ba tờ biên bản kê biên như sau:

- Tôi đại diện cho Văn phòng Luật sư Pháp Quyền nộp cho bà Nguyễn Thị Hạnh 50 triệu đồng còn nguyên niêm phong của Ngân Hàng Nông nghiệp nhưng bà Hạnh không đồng ý nhận tiền thi hành án.
- Năm bộ máy vi tính được phía Thi hành án Gồ Vấp niêm phong sơ sài, không đưa giấy niêm phong cho tôi ký tên, giấy niêm phong dán bên ngoài thùng máy, vì vậy vẫn có thể mở máy ra được và cắm dây vào thùng máy để thêm hoặc bớt dữ liệu bên trong mà không để lại dấu vết. Tôi đã đề nghị niêm phong kín lại nhưng chấp hành viên Nguyễn Thị Hạnh không đồng ý.
- Nếu sau này ruột máy vi tính bị thay đổi thì bà Nguyễn Thị Hạnh và Thi hành án Gò Vấp hoàn toàn chịu trách nhiệm. Dữ liệu bên trong máy bị mất hay bị thêm vào nhằm mục đích đen tối chúng tôi không chịu trách nhiệm. Tôi được biết mỗi bộ máy vi tính (gồm thùng CPU và màn hình tinh thể lỏng) trị giá khi mua là 15 triệu đồng.

Trong biên bản tạm giữ đồ vật tài sản, trang 2, tôi ghi lại nội dung giống như biên bản kê biên tà i sản. Khi tôi lấy máy ảnh ra chụp lại biên bản thì bà Hạnh chồm tới giựt lại tờ biên bản. Tôi nắm tờ giấy giật lại và nói:" Tôi là người đại điện, tôi ghi vào đấy cái gì thì thôi chụp lại để báo cho ông Luật cho chính xác" thì bà Hạnh mới đứng im.

Sự xuất hiện của nhiều kẻ lạ mặt hung hăng

Cũng trong lúc làm việc, bên trong và bên ngoài văn phòng xuất hiện nhiều người lạ mặt không biết họ tên gì, nhởn nhơ đi luồng tuông qua lại trong Văn phòng, kẻ thì miệng cười tí toét, kẻ thì tích cực chụp ảnh, quay phim, thậm chí chen vào ngồi cùng bàn với cán bộ thi hành án, ở trong nhà mà mắt đậy cái kính đen to tổ bố như ông thầy bói mù. Những người này họ rất hănghái quay phim, chụp ảnh toàn bộ nhân viên và quang cảnh trong, ngoài Văn phòng; nhưng khi bị tôi chỉa ống kính máy ảnh vào họ thì họ đều quy mặt đi chổ khác hoặc cúi gằm mặt xuống, tôi phải "canh me" mãi, nhanh tay lẹ mắt lắm mới chộp được cái bản mặt của họ vào ống kính. Ban đầu, bà Hạnh nói rằng họ là người của Thi hành án, sau khi lập biên bản tôi mới biết ngoài cô Nguyễn Thị Tuyết Hồng - cánbộ Tư pháp phường 7 (có đeo bảng tên), anh Đặng Phương Quang- CSKV (mặc quân phục) , cô Trần Thị Cẩm Anh - Kiểm sát viên (mặc đồng phục), số còn lại không có họ tên, đồng phục, chẳng biết họ thuộc cái loại nào mà được "ưu tiên" ngang nhiên như chốn không người như thế?.

Trong khi đó, người quen của chúng tôi như: cô Thu Duyên, anh Phan Thanh Hải đến Văn phòng thì bị những kẻ lạ mặt mày bậm trợn hăm he đuổi đi chổ khác. Tôi cũng thấy xung quanh Văn phòng xuất hiện rất nhiều kẻ lạ đông đến bất ngờ. Quái gỡ hơn là họ quay phim chụp ảnh ào ào hình ảnh cá nhân người khác mà không thèm xin phép ai, còn Luật sư Đạt cầm cái máy ảnh của tôi chụp hình ngoài sân thì bị một lũ côn đồ 4-5 tên không biết ở đâu ra đe dọa "Mày coi chừng tao" và rượt chạy vào nhà, chúng còn xông vào trong sân nhưng bị xe máy dựng trong sân khá nhiều cản trở, vì vậy chúng không rượt kịp.

Anh Phan Thanh Hải "kém may mắn" hơn nên bị 4 thanh niên bặm trợn mặc thường phục đã nắm kéo sểnh nhét vào xe Cảnh sát, đè mặt xuống sát sàn xe trước sự chứng kiến của nhiều người, rồi chiếc xe Cảnh sát hú còi lao inh ỏi đi như vừa bắt được tên tội phạm nguy hiểm vì nó đã dám chụp hình, quay phim cảnh thi hành án(?!).

Cuối cùng, họ mang đi 5 bộ máy vi tính và 1 máy photocopy.

* * *

Theo hướng dẫn của Cục Thi hành án, nếu trước khi kê biên mà đương sự nộp tiền thi hành án thì phải chấm dứt việc kê biên. Động thái chê tiền khó hiểu cùng sự cố ý niêm phong tài sản sơ sài trái quy định bất chấp đề nghị của người đại diện đương sự, gạt phắt người nhà đương sự ra ngoài của bà Chấp hành viên Nguyễn Thị Hạnh, xuất hiện nhiều kẻ lạ dùng bạo lực bắt người trái pháp luật... cho thấy đằng sau việc kê biên này là một âm mưu đen tối.

Tạ Phong Tần

______________

Khoản 3 Điều 6 Pháp lệnh Thi hành án Dân sự quy định:

"Căn cứ vào quyết định thi hành án, Chấp hành viên định cho người phải thi hành án thời hạn không quá ba mươi ngày, kể từ ngày nhận được quyết định thi hành án để tự nguyện thi hành, trừ trường hợp quy định tại khoản 2 Điều 7 của Pháp lệnh này.".

Điều 34. Thông báo về thi hành án

1. Các quyết định, giấy báo, giấy triệu tập về thi hành án phải được thông báo cho người được thi hành án, người phải thi hành án, người có quyền, nghĩa vụ liên quan. Người được thông báo có nghĩa vụ nhận thông báo và chịu trách nhiệm về việc cố tình không nhận thông báo.

2. Việc thông báo được thực hiện bằng các hình thức sau đây:

A) Chấp hành viên, cán bộ thi hành án giao trực tiếp các giấy tờ quy định tại khoản 1 Điều này cho người được thông báo. Trong trường hợp có khó khăn trong việc giao trực tiếp thì việc thông báo được thực hiện bằng thư bảo đảm qua đường bưu điện. Nếu người được thông báo vắng mặt thì các giấy tờ về thi hành án được giao cho Thủ trưởng cơ quan nơi người đó công tác hoặc cán bộ tư pháp cấp xã hoặc người thân thích có năng lực hành vi dân sự đầy đủ cùng sống trong một gia đình nhận thay. Người nhận thay phải cam kết chuyển kịp thời, đúng thời gian quy định đến tận tay cho người được thông báo. Việc giao, nhận thông báo phải được ký xác nhận;

B) Trong trường hợp không thể thực hiện được việc thông báo quy định tại điểm a khoản này thì phải niêm yết công khai bản chính thông báo tại trụ sở Uỷ ban nhân dân xã, phường, thị trấn nơi cư trú của người được thông báo và tại nơi ở của người được thông báo nếu xác định được nơi ở cụ thể của người đó. Việc niêm yết công khai phải được lập biên bản, ghi rõ ngày, tháng, năm niêm yết, nội dung thông báo và người thực hiện niêm yết, có xác nhận của chính quyền địa phương;

C) Trong trường hợp không thể thực hiện việc thông báo theo quy định tại điểm a khoản này hoặc việc niêm yết công khai theo quy định tại điểm b khoản này không có kết quả thì thông báo liên tiếp hai lần trên báo, đài phát thanh hoặc đài truyền hình của trung ương hoặc của tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương nếu xác định đương sự đang ở tại địa phương đó. Khi thực hiện việc thông báo trên các phương tiện thông tin đại chúng, cơ quan báo, đài phải có văn bản xác nhận đã thực hiện xong việc thông báo và gửi Cơ quan thi hành án để lưu hồ sơ thi hành án.

3. Người có nghĩa vụ thực hiện việc thông báo không làm đúng trách nhiệm của mình thì tuỳ theo mức độ vi phạm và hậu quả xảy ra mà có thể bị xử lý kỷ luật, xử phạt hành chính hoặc truy cứu trách nhiệm hình sự theo quy định của pháp luật; nếu gây thiệt hại thì phải bồi thường.

Điểm 2.2 Công văn số 404/TP-THA ngày 24/02/2005 của Bộ Tư pháp hướng dẫn nghiệp vụ thi hành án dân sự như sau:

"Khi tiến hành niêm yết công khai, Chấp hành viên cần ấn định thời gian nhất định (kể từ ngày niêm yết) để người được thông báo thực hiện các quyền, nghĩa vụ của họ. Ví dụ: Trong thời hạn 10 ngày, kể từ ngày niêm yết, người phải thi hành án phải đến cơ quan thi hành án để giải quyết việc thi hành án.

Việc ấn định thời gian bao nhiêu lâu, cần căn cứ vào từng vụ việc cụ thể, nhưng phải đảm bảo cho người được thông báo biết để thực hiện quyền, nghĩa vụ của họ theo thông báo.".



Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket
.

23/02/2009

KHIẾU NẠI ĐẾN CHẾT VẪN CHƯA THẤY CÔNG LÝ

.
Tôi thật bất ngờ khi nghe tin ông Trần Việt Tiến chết. Người dân Bạc Liêu ai mà không biết ông Trần Việt Tiến, bởi lẽ ông không những là thương binh hạng 2/4, mà còn là con trai cụ Ba Linh - lão cán bộ kháng chiến nổi tiếng mạnh mẽ, quyết đoán, liêm khiết, giản dị, lúc sinh thời cụ Ba Linh có tác phong "không giống ai" là cụ giữ chức vụ cao trong chính quyền nhưng đi làm luôn luôn mặc bộ quần áo bà ba đen bằng vải thường và đi chân đất.

Chuyện ông Trần Việt Tiến bị chính quyền địa phương cưỡng chế phá nhà, lấy đất để xây Trung tâm thương mại nhưng không bồi thường, sau đó còn bị khai trừ Đảng và buộc nghỉ việc vào năm 2002 ở Bạc Liêu ai cũng biết vì ông Tiến khiếu nại rầm rĩ khắp nơi một thời gian dài, có tin đồn ông suýt bị bắt giam vì đã "dám khiếu nại hoài".

Cái gọi là Trung tâm thương mại ấy trong mắt tôi nó là một khối bê tông cốt sắt khổng lồ được thiết kế rất vô duyên, xấu xí, xung quanh trơ trụi, nắng dọi chói chang nóng như cái lò bánh mì. Tôi sống ở Bạc Liêu mấy chục năm trời nhưng bước chân vào Trung tâm thương mại duy nhất chỉ 1 lần. Bởi lẽ Trung tâm thương mại gì mà không có bãi gởi xe thì ai dám dựng xe máy ngoài sân mà vào đó mua sắm. Một lần, vì tò mò muốn biết trong đó có giống gì, tôi khóa xe đựng đại trước sân Trung tâm để vào trong. Vừa ngó nghiêng hấp háy mắt để trông xe vừa xem hàng thì hỡi ơi, sự thật phũ phàng làm tôi hết muốn vào Trung tâm lần thứ hai: Các gian hàng bán tạp phẩm giống như mấy chị hàng xén, tạp phẩm ở chợ Bạc Liêu chớ không có gì đặc sắc, nhưng bảng giá thì nhìn thấy choáng váng mặt mày muốn xỉu liền. Một cái kẹp tóc loại tốt nhất ngoài chợ bán giá cao nhất cũng chỉ 30 ngàn là nhiều, nhưng ở đây để giá đến 160 ngàn/cái, cứ như là dùng cái kẹp ấy thì thành tiên nên giá mới mắc như vậy.

Trở lại chuyện ông Tiến, sau thời gian dài kiên nhẫn khiếu nại lên trung ương, ngày 4/7/2008, Ban Bí thư Trung ương Đảng có Quyết định số 868 xóa hình thức kỷ luật khai trừ Đảng cho ông. Ông cũng được bố trí làm GĐ Trung tâm Bảo trợ Xã hội tỉnh Bạc Liêu.

Về nhà và đất của ông Tiến, các cơ quan T.Ư nhiều lần có công văn đôn đốc, nội dung: Trả lại tài sản cưỡng chế cho ông Tiến, bố trí đất tái định cư và xem xét bồi thường 303 m2 đất. Nhưng địa phương đùn đẩy, ông Tiến phải họp rất nhiều lần mà không có kết quả. Chiều 17/2 , ông được mời đến UBND thị xã Bạc Liêu họp bàn việc bồi thường tài sản do chính quyền địa phương làm sai. Lúc đang căng thẳng, ông gục xuống bên bàn họp, trưa 18/2 ông Tiến chết ở phòng cấp cứu của Bệnh viện.

Bản thân thương binh, gia đình có truyền thống cách mạng mà ông Tiến còn bị nhà cầm quyền địa phương đối xử bất công như thế, thử hỏi người dân thấp cổ bé miệng phải bị đối xử thế nào? Ở Bạc Liêu, trường hợp như ông Tiến không phải là duy nhất, thương binh 2/4 chả là cái gì, Chủ tịch tỉnh Lê Văn Bình (Năm Hạnh) còn bị "thí tốt" nữa là.

Là một người đồng hương, tôi xin chia buồn cùng gia đình ông Tiến. Cái lý tưởng giành độc lập và xây dựng xã hội mới công bằng, dân chủ, văn minh mà cụ Ba Linh lẫn ông Tiến đã từng đem tính mạng mình chiến đấu để đánh đổi, nhưng rốt cuộc đến chết ông Trần Việt Tiến vẫn chưa được thấy. Thương thay!

Tạ Phong Tần

________

Xem thêm:

Xót xa cho cái gọi là "tình đồng chí" đối với ông Lê Văn Bình

Dân Bạc Liêu cũng "bỉu tình"

Bạc Liêu: Nhà dân bị giải tỏa thì... ngủ đứng

.

20/02/2009

VÌ SAO NÔNG DÂN LONG HƯNG "NỔI LOẠN"?

.

CL&ST vừa nhận được bài viết của một bạn ký tên là Sự Thật Trần Trụi tường thuật lại những điều bạn ấy "trực tiếp nhìn thấy, nghe được", CL&ST xin đăng lại nguyên văn bài viết để rộng đường dư luận. Mong rằng sẽ được những bạn ở Long Hưng minh định.

Tạ Phong Tần

* * *

Đêm qua 18/02/2009 quả là một đêm không ngủ của người dân xã Long Hưng, huyện Long Thành, Đồng Nai - nơi đang có dự án khu du lịch sinh thái trọng điểm của tỉnh Đồng Nai. Câu chuyện bắt đầu nóng từ mấy ngày qua khi chính quyền xã tự ý đánh dấu kiểm đếm mồ mả của người dân trong khu vực mà không được sự đồng ý của họ. Thế là suốt ngày hôm đó, UBND xã đã bị người dân phong tỏa, bao vây để phản đối. Đã có những xô xát xảy ra giữa chính quyền địa phương và người dân, một người quay phim bị thương và máy quay đã bị đập nát. Đến tối cùng ngày, tình hình ngày càng bất ổn, người dân tụ tập càng đông hò hét để cổ vũ những người tham gia và phong tỏa UB, “nội bất xuất”.

Trước tình thế ngày càng nguy cấp, chính quyền đã nhờ đến sự can thiệp của cơ quan chức năng và cũng chính từ đây, bạo loạn đã xảy ra. Khi đường đã lên đèn, trong ánh sáng vàng vọt, người dân Long Hưng đang phấn khích hò hét thì cảnh sát cơ động chống bạo động được điều đến trên 3 chiếc xe chuyên dụng không mui và một chiếc tải bít bùng đầy người, được trang bị đến tận răng (áo giáp, chân bó sát, đầu đội nón bảo hiểm có rổ sắt chắn trước mặt, một tay cầm khiêng chống đạn, tay kia lăm lăm dùi cui…) bước xuống xe xếp thành 2 hàng tiến thẳng vào trụ sở UB. Thật bất ngờ, trước sự có mặt mang tính chuyên nghiệp của cảnh sát cơ động chống bạo động, đám đông càng bị kích động. Cảnh sát nhanh chóng đẩy lùi những người dân quá khích đang có mặt ở đó ra ngoài. 2 bên bắt đầu giằng co, cảnh sát cố gắng đẩy người dân ra ngoài lên con đường độc đạo trước mặt UB, người dân thì xô vào người cảnh sát không muốn đi, lộn xộn bắt đầu xảy ra.

Tình thế bắt đầu phức tạp, mất kiểm soát khi những người dân tụ tập bên ngoài dày đặc kích động mọi người chống trả lại cảnh sát. Người dân bắt đầu nổi giận, họ ném tất cả những gì vớ được từ đất đá cho đến chai lọ trút giận lên những người cảnh sát cơ động. Mở màn là một trận mưa đá ào ào như vũ bão hướng về phía lực lượng cảnh sát lúc này đang yếu thế co cụm lại giữa đường hương lộ trước mặt UB giơ khiên chống đỡ. Tiếng người la hét, chửi thề, tiếng những viên đá to kêu lổm cổm khi trúng vào thanh khiêng của cảnh sát, tiếng bước chân chạy xầm xập trên mặt đường, tiếng lẻng xẻng của thủy tinh bể quyện cùng khói bụi, không khí hỗn loạn chưa từng có.. Cảnh sát thúc thủ chỉ còn biết che khiêng tứ phía chống đỡ rất vất vả và nguy hiểm. Trong lúc đó, người dân mặc sức ném, người ta ném tất cả những gì vớ được, được nước làm tới, lúc này các chị cũng hăng hái tham gia, không ném được, các chị, các em nhỏ chạy loanh quanh các góc nhà tìm… đá cho các anh thanh niên thẳng tay… ném. Khoảng vài phút ném hả hê thì không khí kích động được đẩy lên cao. Đá cũng chẳng còn, người dân chuyển sang sáp lá cà. Máu đã đổ, trong đó có cả trẻ em. Máu càng làm người dân thêm… “máu”. Họ bất chấp tất cả chỉ muốn ăn thua đủ với cảnh sát. Thỉnh thoảng vài chiếc xe máy nẹc pô ầm ỉ, chở ba, luôn miệng la hét: “tránh ra, tránh ra”, thường người ngồi giữa ngất ngư rẻ đám đông chạy vội về hướng trạm y tế xã.

Tình thế đã mất kiểm soát, cảnh sát bắt đầu rút êm bằng cửa sau của UB không quên hộ tống chính quyền xã băng đồng ra sông, lên thẳng ca nô đợi sẵn đến nơi an toàn. Thừa thắng xông lên, người dân bắt đầu tiến vào UB đập phá, cửa kính vỡ tan, cổng tanh banh, hạ bảng, kéo gãy cột cờ, gom một đóng giấy tờ hỗn độn ra đốt cùng với… xe máy đặc chủng của cảnh sát giao thông. Chưa hả giận, người dân quá khích tràn ra đường đập nát kiếng trước 4 chiếc xe hơi đặc chủng của cảnh sát rồi hò hét… lật xuống ruộng.

Chưa, tình tiết ly kỳ chưa dừng lại ở đó. Lát sau, một chiếc xe cứu thương của Sở Y tế Đồng Nai hụ còi rẻ đám đông chạy xuống nhưng gặp phải đám đông quá khích chặn xe tấn công. Qua kính trước, tài xế trông hoảng hốt lùi xe chạy mà không kịp quay đầu lại. Đám người trong tay gậy gộc hò hét xông lên, truy đuổi. Cảnh tượng như trong phim hành động, Có người nhảy nằm lên cả nắp kabin trong khi xe đang lùi, một tay cầm thanh sắt giáng thẳng vào kiếng trước ngay chỗ tài xế buộc dừng xe. Ngay sau đó, tài xế cùng nhóm nhân viên y tế vội vàng rời xe trong đám đông vây quanh trước khi nó bị lật văng xuống vệ đường, tơi tả… Lúc này, người dân hoàn toàn kiểm soát tình hình. Được tin, người dân các vùng lân cận đổ về ngày càng đông. Nhiều xe chữa cháy cũng được điều động đến nhưng vì đường nhỏ nên không vào được đành nằm lại bên ngoài. Chỉ có một chiếc xe chữa cháy loại nhỏ tiếp cận được nhưng đành thoái lui trước sự quá khích của người dân. Phía trong UB, lửa vẫn cháy âm ỉ…

Cách hiện trường vài trăm mét thuộc địa bàn xã An Hòa, lực lượng cảnh sát đủ ngành được huy động nhưng vẫn phải áng binh bất động.

Chưa hết đâu, đúng 12 giờ đêm, một cảnh tượng hoành tráng đã diễn ra. Lực lượng cảnh sát đủ ngành, đông nghịt, có cả chó bẹc giê đi kèm đùng đùng tiến về phía UB. Trong đó, ấn tượng là lực lượng cảnh sát cơ động chống bạo đồng với quân số gần cả ngàn được trang bị đầy đủ chia làm nhiều tốp. Tốp đầu là hàng trăm cơ động, những người đi đầu dẫn theo cả chó bẹc giê, nghe tiếng sủa của nó xa xa trong đêm thôi là đủ ớn lạnh rồi. Ở giữa là một chiếc xe đặc chủng của cảnh sát chạy chầm chậm theo đoàn người phát loa loan báo. Kế tiếp là một đoàn cơ động cũng hàng trăm. Cảnh sát rất thận trọng, các hẻm nhỏ cũng được ánh đèn pin lướt qua. Tiếp theo không phải là cảnh sát mà là người dân hiếu kỳ bám theo. Tiếp đến là hàng đoàn cơ động đông nghịt, gấp rưỡi quân số của hai đoàn trước cộng lại. Chưa hết đâu nhé, cuối cùng là một đoàn cũng toàn cơ động đông không kém. Và phía sau, người dân cũng bám theo. Lúc này, cảnh sát đã kiểm soát được tình hình.

Ngay trong đêm, những người tham gia bạo loạn đều bị bắt trong khi còn đang mê ngủ.

19/02/2009

NÔNG DÂN "TỨC NƯỚC VỠ BỜ" Ở ĐỒNG NAI?

.

CL&ST mới nhận được mail từ người quen nội dung như sau:

"Đêm qua người dân xã Long Hưng thành phố Biên Hòa Đồng Nai đã đánh trả lại đoàn cưỡng chế giải tỏa đất của người dân. Hàng ngàn người dân đã lật 5 xe công an xuống ruộng phá hỏng, đốt một xe. Xe cứu thương bị phá nát. Dân tập trung bao vây UBND xã đánh bà Chủ tịch gần chết, đốt luôn UBND xã. Chính quyền điều động rất nhiều CA đến nhưng cũng một số bị thương một số cởi áo nhảy sông trốn. Hơn 400 bộ đội xuống để ngừa xung đột gia tăng. Bốn giờ sáng mới vãn hồi trật tư và cho xe cẩu các xe bị dân phá hỏng về. Đến 3 giờ chiều chính quyền đã bắt hơn 100 người.".

Qua tìm hiểu, CL&ST được biết xã Long Hưng thuộc huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai chớ không phải thuộc Thành phố Biên Hòa, nhưng huyện Long Thành giáp ranh với Thành phố Biên Hòa.

Tại xã Long Hưng đang xúc tiến một Dự án khu trung tâm đô thị sinh thái nghỉ dưỡng, khu tổ hợp khách sạn, khu vui chơi giải trí; chủ đầu tư là liên doanh của Công ty cổ phần An Phú Long, Công ty Vina Capital và Tập đoàn Keppel Land - Singapore. Số hộ dân bị giải tỏa trong Dự án này là "Khoảng 730 hộ, trong đó có 262 hộ thuộc diện bị giải tỏa trắng", diện tích đất đai bị thu hồi là hơn 700 hecta.

Báo Người Lao Động đăng tin như thế này (save hình về máy tính để nhìn rõ hơn):

Photobucket


Bạn nào biết thông tin về vụ xung đột nói trên, vui lòng gởi thông tin và hình ảnh về địa chỉ taphongtan@gmail.com. CL&ST xin chân thành cảm ơn!


.

BẤT THƯỜNG TỪ TÒA ÁN THÀNH PHỐ HÀ NỘI

.
Khoản 1 Điều 20 Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự (BLTTHS) quy định: "Đối với bản án, quyết định sơ thẩm bị kháng cáo, kháng nghị thì vụ án phải được xét xử phúc thẩm"; vì vậy, việc phải chấp nhận kháng cáo và phải xét xử phúc thẩm đối với vụ án Hình sự của 8 giáo dân Thái Hà mà Tòa án quận Đống Đa đã xét xử ngày 8/12/2008 là chuyện Tòa án Thành phố Hà Nội không thể từ chối.

Căn cứ khoản 2 Điều 237 BLTTHS "Tòa án cấp sơ thẩm phải gửi hồ sơ vụ án và kháng cáo, kháng nghị cho Tòa áp cấp phúc thẩm trong thời hạn bảy ngày, kể từ ngày hết hạn kháng cáo, kháng nghị", ngày hết hạn kháng cáo là 23/12/2008, thì Tòa án quận Đống Đa phải chuyển hồ sơ vụ án này cho Tòa án Thành phố Hà Nội chậm nhất là ngày 30/12/2008.

Cũng theo Điều 242 Bộ Luật này, Tòa án Thành phố Hà Nội phải mở phiên tòa phúc thẩm chậm nhất là 60 ngày, kể từ ngày nhận được hồ sơ vụ án do Tòa án quận Đống Đa chuyển đến, như vậy hạn chót của thời hạn mở phiên tòa xét xử phúc thẩm các giáo dân là ngày 02/03/2009.

Bào chữa cho các giáo dân Thái Hà trong phiên xử phúc thẩm lần này, ngoài Luật sư Lê Trần Luật còn có thêm Luật sư Huỳnh Văn Đông và Luật sư Hoàng Cao Sang (cùng ở Sài Gòn) tham gia.

Theo BLTTHS và Luật Luật sư thì việc bào chữa cho những công dân bị cáo buộc vi phạm vào các Điều luật được quy định tại Bộ Luật Hình Sự là hoạt động nghề nghiệp bình thường của Luật sư. Tuy nhiên, trong vụ án xét xử các giáo dân Thái Hà này cơ quan tố tụng Hà Nội lại có những biểu hiện bất thường.

Theo Luật sư Lê Trần Luật thì nhóm Luật sư bào chữa đã trực tiếp đến Tòa án Thành phố Hà Nội 5 lần để yêu cầu được nghiên cứu hồ sơ vụ án nhưng đều bị cán bộ Tòa án Thành phố Hà Nội viện hết lý do này đến lý do khác hẹn lần hẹn lữa để cản trở nhóm Luật sư tiếp xúc với hồ sơ. Khi bị Luật sư chất vấn thì cán bộ Tòa án Thành phố Hà Nội tên Bùi Thị Hồng viết tiếp giấy hẹn "ngày 23/2/2009 Luật sư đến nghiên cứu hồ sơ". Tuy nhiên, ngày 18/2/2009, cán bộ Thư ký Tòa án Thành phố Hà Nội lại gọi điện thoại thông báo rằng ngày 23/2/2009 Luật sư vẫn chưa có thể tiếp xúc hồ sơ vì “Vụ án sẽ hoãn vô thời hạn và ngày 23/2/2009 các Luật sư vẫn chưa có thể đọc được hồ sơ”, “Đây là ý kiến chỉ đạo của cấp trên". Không hiểu cái gọi là "cấp trên" mà cô Thư ký Tòa án Thành phố Hà Nội nói là cá nhân nào mà lại có quyền "chỉ đạo" trái pháp luật như thế?

Rõ ràng, việc cố tình nại ra đủ thứ lý do để cản trở Luật sư nghiên cứu hồ sơ vụ án của cán bộ Tòa án Thành phố Hà Nội là vi phạm nghiêm trọng vào điểm e khoản 2 Điều 50, điểm g khoản 2 Điều 58, Điều 11 BLTTHS. Bởi lẽ, hạn chót phải mở phiên Tòa phúc thẩm là ngày 02/3/2009, nhưng đến thời điểm này có vẻ như Tòa án Thành phố Hà Nội không muốn cho Luật sư được nghiên cứu hồ sơ vụ án thì làm sao các Luật sư có sự chuẩn bị luận cứ bào chữa chặt chẽ nhằm bảo vệ tốt nhất cho các thân chủ của mình?

Bức xúc trước việc làm khuất tất của cán bộ Tòa án Thành phố Hà Nội đã xâm phạm nghiêm trọng vào quyền được bào chữa của bị cáo và quyền của Luật sư, Luật sư Lê Trần Luật đã gởi đơn khiếu nại đến Chánh án Tòa án Thành phố Hà Nội.

Trong đơn khiếu nại, Luật sư Lê Trần Luật viết: "Thưa Ngài Chánh án! Nhân đây, tôi cũng xin được mạn phép trao đổi với Ngài rằng: “Trì hoãn và cản trở những điều pháp luật cho phép thực hiện là cố tình phủ nhận công lý”, còn tôi thì tôi lại nghĩ rằng: "Khuất tất và bóng tối luôn luôn là nơi ẩn núp của hèn hạ và tội ác".

Tạ Phong Tần

Photobucket
Đơn khiếu nại - Trang 1

Photobucket
Đơn khiếu nại - Trang 2

Photobucket
Giấy chứng nhận người bào chữa của Ls Lê Trần Luật

Photobucket
Giấy giới thiệu của Tòa án Thành phố Hà Nội

Photobucket
Giấy hẹn của Tòa án Thành phố Hà Nội

Photobucket
Số điện thoại của Tòa án Thành phố Hà Nội gọi vào máy Ls Luật

Photobucket
Hóa đơn gởi chuyển phát nhanh Đơn khiếu nại
.
.