19/02/2009

BẤT THƯỜNG TỪ TÒA ÁN THÀNH PHỐ HÀ NỘI

.
Khoản 1 Điều 20 Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự (BLTTHS) quy định: "Đối với bản án, quyết định sơ thẩm bị kháng cáo, kháng nghị thì vụ án phải được xét xử phúc thẩm"; vì vậy, việc phải chấp nhận kháng cáo và phải xét xử phúc thẩm đối với vụ án Hình sự của 8 giáo dân Thái Hà mà Tòa án quận Đống Đa đã xét xử ngày 8/12/2008 là chuyện Tòa án Thành phố Hà Nội không thể từ chối.

Căn cứ khoản 2 Điều 237 BLTTHS "Tòa án cấp sơ thẩm phải gửi hồ sơ vụ án và kháng cáo, kháng nghị cho Tòa áp cấp phúc thẩm trong thời hạn bảy ngày, kể từ ngày hết hạn kháng cáo, kháng nghị", ngày hết hạn kháng cáo là 23/12/2008, thì Tòa án quận Đống Đa phải chuyển hồ sơ vụ án này cho Tòa án Thành phố Hà Nội chậm nhất là ngày 30/12/2008.

Cũng theo Điều 242 Bộ Luật này, Tòa án Thành phố Hà Nội phải mở phiên tòa phúc thẩm chậm nhất là 60 ngày, kể từ ngày nhận được hồ sơ vụ án do Tòa án quận Đống Đa chuyển đến, như vậy hạn chót của thời hạn mở phiên tòa xét xử phúc thẩm các giáo dân là ngày 02/03/2009.

Bào chữa cho các giáo dân Thái Hà trong phiên xử phúc thẩm lần này, ngoài Luật sư Lê Trần Luật còn có thêm Luật sư Huỳnh Văn Đông và Luật sư Hoàng Cao Sang (cùng ở Sài Gòn) tham gia.

Theo BLTTHS và Luật Luật sư thì việc bào chữa cho những công dân bị cáo buộc vi phạm vào các Điều luật được quy định tại Bộ Luật Hình Sự là hoạt động nghề nghiệp bình thường của Luật sư. Tuy nhiên, trong vụ án xét xử các giáo dân Thái Hà này cơ quan tố tụng Hà Nội lại có những biểu hiện bất thường.

Theo Luật sư Lê Trần Luật thì nhóm Luật sư bào chữa đã trực tiếp đến Tòa án Thành phố Hà Nội 5 lần để yêu cầu được nghiên cứu hồ sơ vụ án nhưng đều bị cán bộ Tòa án Thành phố Hà Nội viện hết lý do này đến lý do khác hẹn lần hẹn lữa để cản trở nhóm Luật sư tiếp xúc với hồ sơ. Khi bị Luật sư chất vấn thì cán bộ Tòa án Thành phố Hà Nội tên Bùi Thị Hồng viết tiếp giấy hẹn "ngày 23/2/2009 Luật sư đến nghiên cứu hồ sơ". Tuy nhiên, ngày 18/2/2009, cán bộ Thư ký Tòa án Thành phố Hà Nội lại gọi điện thoại thông báo rằng ngày 23/2/2009 Luật sư vẫn chưa có thể tiếp xúc hồ sơ vì “Vụ án sẽ hoãn vô thời hạn và ngày 23/2/2009 các Luật sư vẫn chưa có thể đọc được hồ sơ”, “Đây là ý kiến chỉ đạo của cấp trên". Không hiểu cái gọi là "cấp trên" mà cô Thư ký Tòa án Thành phố Hà Nội nói là cá nhân nào mà lại có quyền "chỉ đạo" trái pháp luật như thế?

Rõ ràng, việc cố tình nại ra đủ thứ lý do để cản trở Luật sư nghiên cứu hồ sơ vụ án của cán bộ Tòa án Thành phố Hà Nội là vi phạm nghiêm trọng vào điểm e khoản 2 Điều 50, điểm g khoản 2 Điều 58, Điều 11 BLTTHS. Bởi lẽ, hạn chót phải mở phiên Tòa phúc thẩm là ngày 02/3/2009, nhưng đến thời điểm này có vẻ như Tòa án Thành phố Hà Nội không muốn cho Luật sư được nghiên cứu hồ sơ vụ án thì làm sao các Luật sư có sự chuẩn bị luận cứ bào chữa chặt chẽ nhằm bảo vệ tốt nhất cho các thân chủ của mình?

Bức xúc trước việc làm khuất tất của cán bộ Tòa án Thành phố Hà Nội đã xâm phạm nghiêm trọng vào quyền được bào chữa của bị cáo và quyền của Luật sư, Luật sư Lê Trần Luật đã gởi đơn khiếu nại đến Chánh án Tòa án Thành phố Hà Nội.

Trong đơn khiếu nại, Luật sư Lê Trần Luật viết: "Thưa Ngài Chánh án! Nhân đây, tôi cũng xin được mạn phép trao đổi với Ngài rằng: “Trì hoãn và cản trở những điều pháp luật cho phép thực hiện là cố tình phủ nhận công lý”, còn tôi thì tôi lại nghĩ rằng: "Khuất tất và bóng tối luôn luôn là nơi ẩn núp của hèn hạ và tội ác".

Tạ Phong Tần

Photobucket
Đơn khiếu nại - Trang 1

Photobucket
Đơn khiếu nại - Trang 2

Photobucket
Giấy chứng nhận người bào chữa của Ls Lê Trần Luật

Photobucket
Giấy giới thiệu của Tòa án Thành phố Hà Nội

Photobucket
Giấy hẹn của Tòa án Thành phố Hà Nội

Photobucket
Số điện thoại của Tòa án Thành phố Hà Nội gọi vào máy Ls Luật

Photobucket
Hóa đơn gởi chuyển phát nhanh Đơn khiếu nại
.
.

18/02/2009

HOAN HÔ “CHUẨN PHÁT TRIỂN TRẺ 5 TUỔI”!

.
Dự thảo Chuẩn phát triển trẻ 5 tuổi” của Bộ Giáo dục - Đào tạo vừa đưa ra ngày 4/2/2009 đã bị dư luận quần chúng (gồm phụ huynh học sinh và cả các nhà khoa học, nhà tâm lý, chuyên gia giáo dục…) phản đối quyết liệt, nào là “nhầm lẫn và gây bất ổn”, “bất hợp lý”, “phi thực tế”, “có vấn đề”, dở dở ương ương giống như tiêu chuẩn “ngực lép không được lái xe” của Bộ Y tế, v.v… và v.v…, nói chung là tỉ số ý kiến chê “thắng áp đảo” ý kiến khen.

Tuy nhiên, cá nhân tui thì tui “nhiệt liệt hoan hô” bộ “chuẩn phát triển” ấy, vì nó có nhiều “iu điểm” rất hay ho, cần phải phát huy, nhân rộng và áp dụng đại trà cho toàn bộ các loại đối tượng chớ không riêng gì trẻ 5 tuổi.

Này nhé, “iu diểm” thứ Nhất là Chuẩn 1 (điểm đ, điểm e): “Chạy 18m với thời gian nhiều nhất 5 giây”, “Chạy liên tục 150m không tính thời gian (không bỏ cuộc giữa chừng)”, chuẩn này cần được áp dụng đối với các quan chức Nhà nước để chống bệnh ngồi một chổ trong phòng máy lạnh vẽ vời, chỉ tay 5 ngón, quan liêu, xa rời quần chúng, ra những kế hoạch “trên mây” xa rời thực tế, gây khó khăn cho đời sống xã hội, gây bất bình trong nhân dân. Đối tượng được tui “iu tiên” chọn áp chuẩn trước là các quan chức tác giả của “tác phẩm” kinh dị “ngực lép không được lái xe” thuộc Bộ Y tế (đã nêu ở phần trên).

“Iu điểm” thứ Hai là Chuẩn 4 (điểm d, điểm e): “Biết thuốc lá có hại cho sức khỏe và thể hiện thái độ không đồng tình với người hút thuốc”, “Biết che miệng khi ho, hắt hơi, ngáp”. Chuẩn này rất là hay, bởi lẽ cái Tổng công ty Thuốc lá Việt Nam đồ sộ của Nhà nước ta với 4 doanh nghiệp to đùng là Công ty Thuốc lá Bến Thành, Công ty Thuốc lá Đồng Nai, Nhà máy Thuốc lá Khánh Hoà và Công ty Thuốc lá Hải Phòng, cùng với Quyết định số 88/2007/QÐ-TTg phê duyệt “Chiến lược tổng thể ngành thuốc lá Việt Nam đến năm 2010 và tầm nhìn năm 2020” không phải do trẻ 5 tuổi “sản xuất” ra và sản phẩm cũng không phải để phục vụ cho chúng. Vì vậy, nhờ có chuẩn này mà có dịp cho những “người lớn” (có liên quan đến thuốc lá đề cập ở trên) “thể hiện thái độ không đồng tình với người hút thuốc” một cách cụ thể như thế nào để người dân “chấm điểm”. Đồng thời, các quan chức đã từng “gật gù trong hội nghị”, ngủ, ngáy, ngáp rõ to là không đạt yêu cầu theo điểm e Chuẩn 4, cần tích cực phấn đấu bằng cách đi học thêm các nhóm “Mầm, Chồi, Lá” để rèn luyện.

“Iu điểm” thứ Ba là Chuẩn 8 (điểm a, điểm b, điểm d) về tự tin và tự trọng: “Chấp nhận và cố gắng thực hiện công việc được giao”, “Hài lòng khi hoàn thành công việc”, “Mạnh dạn bày tỏ ý kiến của bản thân”. Chuẩn này đặc biệt dành cho các ông các bà “nghị gật” bởi họ chỉ biết chen chúc nhau ngồi cho kín ghế cơ quan lập pháp, chẳng biết “cố gắng thực hiện công việc được giao”, không hoàn thành nhiệm vụ mà lúc nào cũng “hài lòng về mình”, không biết “bày tỏ ý kiến bản thân”. Theo ông Trần Quốc Thuận- Phó chủ nhiệm thường trực Văn phòng Quốc hội thì các ông bà nghị gật này “Nhiều người trên hội trường không phát biểu gì, không biết họ có phát biểu ở thảo luận tổ không. Có thể có người được “phân công” làm đại biểu Quốc hội cho có... “cơ cấu”!”.

“Iu điểm” thứ Tư là Chuẩn 9 (điểm b): “Biết bộc lộ cảm xúc vui, buồn, tức giận, sợ hãi, ngạc nhiên, xấu hỗ”. Theo ý tui thì Bộ Giáo dục- Đào tạo đặc biệt soạn thảo cái điểm b này dành riêng cho ông Huỳnh Công Minh - Giám đốc Sở GD-ĐT Thành phố HCM. Bởi lẽ đơn khiếu nại của phụ huynh học sinh trường THCS Hai Bà Trưng (quận 3, SG) gởi đến ông Huỳnh Công Minh về việc cháu bé 13 tuổi bị cô giáo "khủng bố" đến "stress cấp" đến nay gần 1 năm tròn nhưng ông điềm nhiên không biết bộc lộ cảm xúc gì, kể cả khi UBND và HĐND Thành phố có văn bản chỉ đạo gởi đến ông vẫn bàng quan như thể ông không phải là Giám đốc Sở GD-ĐT. Ông không hề biết “sợ hãi” pháp luật cũng như không hề biết “xấu hổ” khi bản thân ông đường đường là Giám đốc Sở GD-ĐT mà ông lại phát ngôn lung tung, ấm a ấm ớ, mâu thuẫn, tự cho mình có quyền ngồi xổm trên pháp luật.

“Iu điểm” thứ Năm là Chuẩn 11 (điểm c): “Biết tìm cách để giải quyết mâu thuẫn”. Điểm này Bộ ta có lẽ tiếp tục soạn thảo dành riêng cho “gà nhà” Huỳnh Công Minh học tập, bởi lẽ, ông Minh dám công khai phát biểu trong cuộc họp ngày 25/12/2008 rằng ông chưa bao giờ giải quyết đơn khiếu nại của dân, bất kể luật quy định làm Giám đốc Sở là phải làm nhiệm vụ quản lý hành chính, bao gồm việc giải quyết đơn thư khiếu nại, tố cáo thuộc ngành của mình.

“Iu điểm” thứ Sáu là Chuẩn 16 (điểm d, điểm e) về văn hoá giao tiếp: “Biết chờ đến lượt trong giao tiếp, trò chuyện, thảo luận (không nói leo, không ngắt lời người khác)”, “Biết sử dụng một số từ: chào, tạm biệt, cảm ơn, xin lỗi, xin phép, thưa, vâng ạ phù hợp với hoàn cảnh giao tiếp. Ông bà ta có câu: “Ở trong chăn mới biết chăn có rận”. Tui nghĩ có lẽ Bộ Giáo dục-Đào tạo biết rõ “rận” trong “chăn” của mình như thế nào, thành thử đưa ra điểm này để vận vào trường hợp ông Huỳnh Công Minh lại vô cùng đúng đắn.

Trước tiên, ông Minh phải đi học Mẫu giáo lại để “đạt chuẩn”, tuần tự học lên Phổ thông cơ sở, Phổ thông trung học, Đại học, rồi mới được làm thầy trẻ con, bởi lẽ tui thấy ông rất thiếu hụt về văn hóa giao tiếp nên ông cứ thích nhảy xổ vào bảng họng người ta mà ngồi khi đối thoại. Ông long trọng ký giấy mời đương sự đến gặp ông làm việc, nhưng đại diện hợp pháp của đương sự đến thì ông tuyên bố “không làm” và bỏ đi mà không biết nói từ “xin lỗi”. Tui đề nghị cùng “đi học lại” với ông Minh còn có ông Huỳnh Văn Sang-Hiệu trưởng trường THCS Hai Bà Trưng (quận 3), một số giáo viên trường Hai Bà Trưng khác như: bà Thư, ông Dũng, ông Tùng, bà Linh, bà Lài… bởi lẽ trong vốn từ vựng tiếng Việt của những người nêu trên còn thiếu chữ “xin lỗi”.

Ngoài ra, điểm e này còn dành cho đa số cán bộ Đảng viên Đảng CSVN học tập. Theo số liệu tại Hội nghị tổng kết công tác kiểm tra, giám sát của Đảng CSVN năm 2008 thì trong năm 2008, Ủy Ban Kiểm Tra các cấp đã kiểm tra 15.934 đảng viên có dấu hiệu vi phạm và phát hiện 12.107 đảng viên vi phạm các nhiệm vụ do Điều lệ Đảng quy định (chiếm 75,9% số kiểm tra); trong đó thi hành kỷ luật 6.427 trường hợp (chiếm 53% số vi phạm). Đảng CSVN tự hào là Đảng của nhân dân, phục vụ vì lợi ích của nhân dân, mà Đảng viên vi phạm lung tung đến hàng ngàn người, không hoàn thành nhiệm vụ, nhưng số cán bộ Đảng viên biết nói “xin lỗi nhân dân” đếm chưa đầy hai bàn tay (dù là “xin lỗi” hình thức, trong lòng có thật sự hối lỗi hay không có Trời biết).

“Iu điểm” thứ Bảy, theo tui cũng là “iu điểm” quan trọng đại và to béo nhất là Chuẩn 13 (điểm b) về việc biết tôn trọng người khác: “Chấp nhận sự khác biệt giữa người khác với mình”. Ngược lại với biết tôn trọng là hành vi ngang ngược, tự cho mình là “ông Trời con”, khinh thường mọi người xung quanh. Điểm b Chuẩn 13 này theo tui là điểm rất đặc biệt quan trọng, cần áp dụng triệt để, bắt đối tượng học tập đến khi nào nhập tâm, nhuần nhuyễn, ăn ngủ đi đứng nằm ngồi gì cũng đều phải nhớ thuộc lòng “Chấp nhận sự khác biệt giữa người khác với mình” và thực hiện đúng y như thế; bởi lẽ tui thấy có nhiều người tự cho mình là “đỉnh cao trí tệ lòi người” nhưng thực tế “chữ không đầy cái lá me”, đứng trước đám đông cầm tờ giấy do người khác viết sẳn đọc mà cũng cà mà cập mập đọc không trôi; nhưng hễ ai nói gì trái ý mình thì vu vạ, chụp mũ, khủng bố, đuổi việc, rình mò, theo dõi, quấy rối công việc làm ăn, bỏ tù, v.v… và v.v…

* * *

Túm lại, dự thảo “Chuẩn phát triển trẻ 5 tuổi” của Bộ Giáo dục - Đào tạo là một “phát kiến vô cùng vĩ đại”, có “tầm nhìn xa đến mấy chục năm” (tui xin kính cẩn cúi rạp mình bái phục tác giả), bởi lẽ chuẩn này không chỉ áp dụng cho trẻ 5 tuổi, mà “trẻ năm sáu chục tuổi trở lên” cũng áp dụng được tuốt luốt. Chỉ cần giáo dục “trẻ năm sáu chục tuổi trở lên” theo chuẩn này, bảo đảm xã hội ta sẽ trở nên trong sạch, văn minh, tiến bộ hơn.

Tạ Phong Tần


"ĐỜI ĐỜI NHỚ ƠN CÁC LIỆT SĨ TRUNG QUỐC"

.

Tập đoàn phản động phạm tội phản bội Tổ quốc (phạm vào Điều 78 Bộ Luật Hình Sự) nhưng chưa tên nào bị xử lý đang thể hiện tấm lòng "Đời đời nhớ ơn các liệt sĩ Trung Quốc" đã tử vong trong chiến tranh xâm lược biên giới năm 1978 - 1988, mai táng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Long Châu (Thủy Khẩu), giáp tỉnh Cao Bằng.

Không còn từ ngữ nào để bình luận thêm ngoài mấy chữ "Đại đại đại ô nhục"!


Photobucket

Chú ý đọc hàng chữ in lớn ở trên để biết chủ nhân của vòng hoa "biết ơn" này

Photobucket
Chúng tôi chân thành xin lỗi các đồng chí xâm lược đã bị ông cha chúng tôi lỡ bắn chết



Nguồn ảnh: Internet, xem thêm hình ảnh khác của chủ đề này tại đây
.

14/02/2009

XỬ LÝ THAM NHŨNG KIỂU NỬA VỜI

.
Báo Tiền Phong ngày 13/2/2009 cho hay: Ông Diệp Văn Bình "được phân công chỉ đạo các cán bộ nhân viên văn phòng", và ông Nguyễn Nhật Duy "được phân công trực tiếp" đi "mua trên 1.200 phần quà tặng cho cán bộ CNVC khó khăn, trong đó có 250 phần quà tặng công nhân nghèo tại các khu công nghiệp, khu chế xuất Cần Thơ", giá trị mỗi phần quà là 150 ngàn đồng. Số liệu của Liên Đoàn Lao Động Thành phố Cần Thơ công bố là 1.235 suất (phần), giá trị mỗi suất khoảng 150 ngàn đồng.

Cũng theo Tiền Phong, "quà được phát vào sáng ngày 21/1 (tức 27 Tết) với thông báo trị giá 150.000 đồng/phần. Ngay sau đó, do nghi ngờ, một số công nhân đã mang đến chợ Cần Thơ đối chiếu giá và họ phát hiện mỗi phần quà giống y như phần mà họ được nhận, giá chỉ có 90.000 đồng. Lãnh đạo Công đoàn các khu chế xuất và công nghiệp Cần Thơ đã niêm phong một phần quà, lưu tại văn phòng để làm bằng chứng đồng thời tố cáo với cơ quan chức năng".

Bị công nhân tố cáo ăn xén ăn bớt với chứng cứ rành rành ra đó, lãnh đạo Liên đoàn Lao Động (LĐLĐ) Thành phố Cần Thơ lại giải trình rằng "Do số đối tượng thuộc diện được tặng quà Tết tăng lên nên Ban thường vụ LĐLĐ họp thống nhất giảm giá trị mỗi phần quà từ 150.000 đồng còn 125.000 đồng", nghĩa là toàn bộ các phần quà tặng đều bị LĐLĐ giảm giá so với giá trị công bố, không có trường hợp nào ngoại lệ. Vì vậy, theo LĐLĐ thì số tiền bị giảm là: 25.000 đồng x 1.235 phần = giảm 30.875.000 đồng.

So với giá do công nhân khảo sát ngoài thị trường thì giá trị quà tặng bị mất là: 150.000 đồng - 90.000 đồng x 1.235 phần = 71.100.000 đồng.

Mặc dù đã được Ủy ban kiểm tra và Ban tài chính của LĐLĐ Cần Thơ "nâng giá" cho mỗi phần quà lên 106.000 đồng thì giá trị số quà tặng bị giảm vẫn gần gấp đôi con số do LĐLĐ TP Cần Thơ giải trình: 150.000 đồng - 106.000 đồng x 1.235 phần = 54.340.000 đồng.

Ai cũng thấy rằng người lao động phẫn nộ không phải do giá trị quà tặng được nhận thấp, nếu ngân sách Nhà nước eo hẹp mà số lượng người khó khăn cần được giúp đỡ nhiều, giả sử mỗi người được tặng quà giá trị 50 ngàn đồng/phần họ vẫn vui lòng nếu phía LĐLĐ cứ thông báo rõ giá trị thực của nó là 50 ngàn đồng/phần; đằng này thông báo giá trị quà thì cao, nhưng thực chất lại không đúng, làm cho người lao động cho rằng cán bộ Nhà nước đã có hành vi dối trá, lừa bịp, lợi dụng danh nghĩa họ để tham nhũng chế độ mà họ được hưởng.

Khôi hài nhất là lý do xử lý được đưa ra: Ông Diệp văn Bình có lỗi "buông lỏng quản lý, để xảy ra tiêu cực", còn ông Nguyễn Nhật Duy (người được phân công trực tiếp đi mua quà) có lỗi "thiếu trách nhiệm dẫn đến thiệt hại", thì chả biết ông Duy "thiếu trách nhiệm" với ai, chẳng lẽ "thiếu trách nhiệm" với bà bán hàng ngoài chợ? Khôi hài hơn nữa là thiệt hại chỉ có 19,4 triệu đồng.

Rõ ràng, từ đầu đến cuối không hề có 2 danh sách được chọn tặng quà (trước và sau cuộc họp mà LĐLĐ Cần Thơ cho rằng số người được tặng quà tăng lên), giá trị quà bị cắt giảm xuống so với chứng từ thanh toán để nhận tiền Ngân sách, vậy số tiền chênh lệch này chạy vào túi ai?

Ngày 13/2, Ủy ban kiểm tra Đảng ủy Dân Chính Đảng (thuộc Thành ủy Cần Thơ) đã công bố quyết định kỷ luật đối với 2 đảng viên thuộc Liên đoàn lao động (LĐLĐ) Thành phố Cần Thơ với hình thức: cách chức vụ trong Đảng đối với ông Diệp văn Bình, Bí thư Chi bộ 1; Đảng ủy viên Đảng ủy LĐLĐ Cần Thơ; Ủy viên thường vụ LĐLĐ Cần Thơ, Chánh văn phòng LĐLĐCT; cách chức ủy viên Chi bộ 1 đối với ông Nguyễn Nhật Duy, Phó Chánh văn phòng LĐLĐ; nhưng không đá động gì đến số tiền ngân sách bị thất thoát.

Ở khu vực nông thôn, cán bộ thôn, xã dùng 1.001 cách bớt tiền người nghèo, ở khu vực thành thị , tổ chức Công đoàn đáng lẽ phải làm nhiệm vụ đấu tranh bảo vệ quyền lợi, giúp đỡ giai cấp công nhân (như Điều lệ của tổ chức này quy định) thì Công đoàn lại bớt xén tiền của họ. Người nghèo ở Việt Nam, dù ở nơi nào cũng đều bị cán bộ "ăn bớt ăn xén" trên đầu trên cổ như nhau.

Những con số thất thoát ở trên do tôi căn cứ vào số liệu của báo Tiền Phong và LĐLĐ Thành phố Cần Thơ công bố mà tính ra rất dễ dàng; nhưng đến thời điểm này, câu hỏi số người được tặng quà tăng lên là bao nhiêu, tổng số phần quà bị bớt tiền chính xác là bao nhiêu, số tiền thất thoát chạy đi đâu, ai chịu trách nhiệm bồi thường số tiền thất thoát này vẫn chưa được lãnh đạo LĐLĐ Cần Thơ trả lời thoả đáng, làm cho người dân có suy nghĩ rằng: Vì bị tố cáo có bằng chứng đầy đủ nên bắt buộc phải xử lý kẻo mang tiếng, nhưng xử lý tham nhũng kiểu nửa vời cũng là một hình thức mị dân để bao che cho tham nhũng mà thôi.

Tạ Phong Tần

.

13/02/2009

TẢN MẠN VỀ VALENTINE

.


Valentine, nghe cái tên là biết xuất xứ của từ này không phải ở Việt Nam rồi. Ngày Valentine còn được gọi là Ngày Lễ Tình Nhân. Theo truyền thuyết thì Ngày lễ thánh Valentine bắt đầu xuất hiện từ thế kỷ thứ ba thời đế chế La Mã.

Tuy mỗi quốc gia có những quan niệm, truyền thuyết về ngày Valentine khác nhau, nhưng nhìn chung, đây là một phong tục tập quán của nền văn hóa phương Tây được du nhập vào Việt Nam và bắt đầu trở nên rầm rộ, ồn ào từ khoảng năm 2004 đến nay nhờ "công lao" của báo chí đã "nhiệt tình lăng-xê" biến nó thành ngày hội ở nước ta, đặc biệt là ở khu vực các đô thị lớn, còn khu vực nông thôn người dân hầu như không biết.

Mỗi năm trước khi đến ngày Valentine (14/2) khoảng một tuần, y như là các báo trong nước đều liên tục có những bài viết quảng bá cho thanh niên Việt Nam hưởng ứng nét văn hóa phương Tây này. Từ việc tổ chức các chương trình vui chơi, giải trí, kinh doanh quà tặng... thuần túy để chào mừng ngày Valentine của các cơ quan, tổ chức thuộc Nhà nước lẫn tư nhân; đến dạy cách chuẩn bị "bữa ăn đặc biệt" (VTV), thi đấu chó (Vietnamnet), nâng lên thành "mỹ tục" dẫn đến tình trạng "cháy nhà nghỉ", và cứ "đến hẹn lại lên", con số thống kê trẻ chưa thành niên nạo phá thai ở các cơ sở y tế tăng vọt, năm sau cao hơn năm trước.

Năm nay, người ta còn tổ chức dạ tiệc cho 500 cặp tình nhân công khai hôn tập thể ở Nhà thi đấu Phan Đình Phùng (Sài Gòn). Người trẻ bây giờ thể hiện tình yêu khác xa với phong tục tập quán yêu đương e ấp, kín kẽ của người Việt thời xưa, khi mà nam nữ yêu nhau tỏ tình cũng không dám nói thẳng với nhau, phải mượn sự vật bâng quơ nào đó để nói nhắn, nói gởi, làm gì dám hôn công khai như ngày nay: "Bây giờ mận mới hỏi đào/ Vườn hồng đã có ai vào hay chưa?/ Mận hỏi thì đào xin thưa/ Vườn hồng có lối nhưng chưa ai vào".

Người Việt chấp nhận một phong tục phương Tây một cách vô tư, không thấy ai lên án là "No cơm ấm cật, rậm rật ăn chơi" hay "Mỗi nước có hoàn cảnh, điều kiện lịch sử khác nhau". Tuy nhiên, có những "giá trị văn hóa nhân loại" khác như quyền tự do thông tin, quyền tự do ngôn luận, quyền tự do báo chí, quyền tự do tôn giáo... thì bị coi là "cấm kỵ". Bởi lẽ, đố ai tìm được bản "Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị (1966)" mà Việt Nam đã xin tham gia ngày 24-9-1982 xuất bản trong nước, còn lên mạng tìm đọc thì bạn phải thông thạo tiếng Anh hoặc có chút kiến thức tin học đủ để leo qua cái "vạn lý tường lửa" thì mới đọc được ở các trang của nước ngoài.

Hóa ra, nói chung hễ "văn hóa phương Tây" mà ăn chơi, hưởng thụ, đú đởn... thì bạn được tự do làm, tự do cổ vũ, được truyền thông Nhà nước lẫn cơ quan tổ chức Nhà nước nhiệt tình ủng hộ; còn các "giá trị nhân quyền" thì xin miễn đi nhé!

Tạ Phong Tần

.
.

12/02/2009

BÁC GIÁP CŨNG CÓ TRỐNG ĐỒNG

.


Vào ngày 3/2/2009 (tức mùng 9 Tết Kỷ Sửu), phái đoàn "quân ta" đã đến chúc mừng bác Giáp và đã chụp cái hình trên, đăng rõ to trên báo của "quan ta" đấy nhé. Không phải "các thế lực thù địch bên ngoài" chúng nó "soi mói" đâu!

Hình như các bác "ở trên" có mode khoái trống đồng thì phải.

Tạ Phong Tần
.

11/02/2009

NHÂN QUYỀN ĐANG BỊ XÂM PHẠM???

.
Từ lý luận...

Toàn bộ hệ thống pháp luật Việt Nam hiện hành không có khái niệm "tù chính trị". tức những người bị bắt, bị khởi tố, truy tố, xét xử ở Việt Nam đều là tội phạm hình sự giống nhau, được có quyền và nghĩa vụ giống nhau, không phân biệt người đó phạm tội gì. Thậm chí, người chưa thành niên phạm tội, người bị đề nghị truy tố mức án từ chung thân tới tử hình, từ lúc điều tra cho đến khi xét xử bắt buộc phải có Luật sư tham gia bào chữa cho bị cáo.

Ngày 20/6/2007, vừa tới New York, trong cuộc tiếp xúc với phái đoàn Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc, thành phần có đại diện Việt kiều Mỹ và Canada, ông Nguyễn Minh Triết - Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam đã tái khẳng định quan điểm: "Việt Nam không có tù nhân chính trị, chỉ có tù nhân vi phạm luật pháp mà thôi".

"Tối 24/6/2007, Hãng truyền hình CNN đã phát hình cuộc phỏng vấn Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết trong chương trình “Late Edition” (ghi hình vào ngày 22-6). Chủ tịch Nguyễn Minh Triết nói: “Đất nước chúng tôi đã trải qua thời kỳ chiến đấu gian khổ để giành tự do, độc lập, chủ quyền cho đất nước. Rất nhiều người trong chúng tôi đã bị bắt, bị tù đày, tra tấn. Vì thế, hơn ai hết, chúng tôi yêu quý nhân quyền. Chúng tôi tôn trọng nhân quyền. Tôi nghĩ rằng Hoa Kỳ và Việt Nam, với lịch sử khác nhau, có hệ thống pháp lý khác nhau và đó là lý do vì sao chúng ta có những nhận thức khác nhau về các vấn đề khác nhau”.".

Đến thực tiễn

Theo RFA, vào ngày thứ Tư 4/2/2009 vừa qua, LS Lê Trần Luật đến Cơ quan An Ninh Điều Tra Thành phố Hải Phòng để làm thủ tục bào chữa cho cô Phạm Thanh Nghiên (người đang bị tạm giam về hành vi "Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN" theo Điều 88 Bộ Luật Hình Sự) thì ông Triềm - Phó Thủ trưởng Cơ quan An Ninh Điều Tra Hải Phòng, là người trực tiếp điều tra vụ án của cô Phạm Thanh Nghiên, thông báo rằng ông Triềm sẽ triệu tập ông Luật đến Cơ quan An Ninh Điều Tra Hải Phòng để làm việc với tư cách "là người có liên quan đến vụ án của cô Nghiên”.

Nếu thật sự ông Triềm có phát biểu như thế thì tôi nghĩ rằng ông Triềm nên tạm thời ngưng công tác để đi học lại cho kỹ Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự rồi hãy làm việc tiếp. Bởi lẽ trong Tố Tụng Hình Sự không có khái niệm "người có liên quan" chung chung, mà là "người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan". Đối tượng chỉ tham gia vụ án hình sự với tư cách "người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan" khi nào nội dung vụ án đó có cả yếu tố hình sự lẫn yếu tố dân sự, liên quan đến quyền lợi hoặc nghĩa vụ của một bên thứ ba mà bên thứ ba này hoàn toàn ngay tình (không có lỗi).

Ví dụ: A hỏi mượn xe máy của B để đi công việc. B biết A có Giấy phép lái xe môtô nên đồng ý cho A mượn xe. A điều khiển xe gây tai nạn giao thông cho C nên bị bắt giữ cả người lẫn xe. A bị truy tố, xét xử về tội "Vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ" (quy định tại Điều 202 BLHS). Như vậy, tư cách tham gia tố tụng của mỗi người là: A là bị cáo, C là người bị hại, B là người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan vụ án. Quyền lợi của B trong vụ án này là được nhận lại chiếc xe máy của mình. Nghĩa vụ của B là phải chứng minh chiếc xe máy đó thuộc quyền sở hữu của B để được nhận lại xe. Trường hợp A không có tiền bồi thường thiệt hại cho C thì nghĩa vụ tiếp theo của B là B phải bồi thường thiệt hại cho C vì B là chủ phương tiện. Sau đó B có quyền khởi kiện một vụ dân sự khác đối với A để đòi lại số tiền B đã bồi thường cho C do lỗi của A.

Trong vụ án hình sự mà tội danh là "Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN" rõ ràng không hề có dính dáng chút xíu nào đến yếu tố dân sự (đòi lại tài sản, bồi thường thiệt hại, v.v...) thì đương nhiên không thể tự nhiên chui ra "người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan" vụ án được. Như vậy, Cơ quan An Ninh Điều Tra Thành phố Hải Phòng nếu muốn triệu tập bất kỳ ai tham gia tố tụng với tư cách "người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan" để làm việc thì trước hết Cơ quan ANĐT phải chứng minh cho người đó thấy rằng họ có quyền lợi gì, hoặc họ có nghĩa vụ gì liên quan đến vụ án, không được quyền nói chung chung là "người có liên quan" để triệu tập người khác, vì đó là một hình thức lạm dụng quyền lực để vi phạm pháp luật. Cá nhân tôi không hiểu ông Luật có quyền lợi gì hoặc có nghĩa vụ gì trong vụ án hình sự của cô Nghiên.

Luật sư Lê Trần Luật còn cho biết thêm:

Ngày 10/2/2009 ông nhận được Thư mời không số ký ngày 06/2/2009 của Ban Chủ Nhiệm Đoàn Luật sư tỉnh Ninh Thuận, nội dung mời về Đoàn Luật sư tỉnh Ninh Thuận: “Nhằm làm rõ vụ việc và tính chất, mức độ sai phạm” trong hoạt động nghề ngiệp của ông. Căn cứ để Đoàn Luật sư tỉnh Ninh Thuận gởi Thư Mời này là dựa trên Công văn đề nghị của Công an tỉnh Ninh Thuận và Sở Tư Pháp tỉnh Ninh Thuận.

Ông Lê Trần Luật đã có Công văn trả lời Ban Chủ nhiệm Đoàn Luật sư tỉnh Ninh Thuận như sau:

"Theo Hợp đồng đã ký kết với khách hàng và kế hoạch đã sắp xếp trước tôi phải đi công tác tại Hà Nội (từ ngày 11/02/2009 đến ngày 14/2/2009); do đó, không thể có mặt đúng ngày giờ theo Thư mời.

Quá trình hoạt động nghề nghiệp, đối chiếu với các quy định pháp luật hiện hành, tôi không thấy mình sai phạm bất kỳ điều gì. Để thuận tiện cho công việc chung mà Đoàn Luật sư đã nêu, tôi yêu cầu Đoàn Luật sư tỉnh Ninh Thuận cung cấp cho tôi toàn bộ các Công văn của Công an tỉnh Ninh Thuận và Sở Tư pháp tỉnh Ninh Thuận. Tôi muốn được biết trước nội dung của các Công văn đó cho rằng tôi sai phạm điều nào thì tôi mới giải trình được; Đồng thời, liệu dựa trên các Công văn đó mà Đoàn Luật sư mời tôi làm việc thì có đúng các quy định pháp luật hay không?

Mặt khác, để không mất thời gian của các bên, nếu Đoàn Luật sư tỉnh Ninh Thuận vẫn quyết định mời tôi về để giải trình vào ngày khác, thì tôi đề nghị ngày làm việc đó phải có đại diện của Công an tỉnh Ninh Thuận và đại điện Sở Tư pháp tỉnh Ninh Thuận, và tôi chỉ giải trình một lần. Nội dung làm việc phải được lập biên bản, và tôi phải được giữ một bản biên bản này.".

Ở đây, cần phải nói cho rõ là ông Luật đang nhận bào chữa cho các bị can giáo dân Thái Hà, những người hoạt động đấu tranh đòi xây dựng nền dân chủ và xã hội dân sự ở Việt Nam, tố cáo nhà cầm quyền Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa-Trường Sa như ông Nguyễn Xuân Nghĩa, cô Phạm Thanh Nghiên, anh Phạm Văn Trội, ông Nguyễn Văn Túc...

Liên kết các sự việc trên khiến người ta có thể hiểu rằng: Cái mà nhà cầm quyền Việt Nam luôn luôn khẳng định với thế giới rằng "Việt Nam không có tù nhân chính trị", "Chúng tôi luôn tôn trọng nhân quyền" chỉ là "nói cho vui", các quy định của hệ thống pháp luật Việt Nam hiện hành đã không được chính nhà cầm quyền Việt Nam tôn trọng và thực hiện nghiêm chỉnh; bỡi lẽ tại Việt Nam có người đang cố tình thực hiện sự phân biệt đối xử, xâm phạm quyền được bào chữa của bị can, bị cáo bằng cách dùng mọi thủ đoạn, kể cả thủ đoạn vi phạm pháp luật, nhằm mục đích cản trở Luật sư tham gia vụ án.

Tạ Phong Tần
.
Photobucket

Photobucket
(Lưu ý: Muốn đọc rõ văn bản thì nên tải save vào máy tính hoặc gởi mail cho tôi để nhận ảnh dung lượng lớn hơn)
.