25/12/2008

CHIỆN DZUI ĐÊM NOEL

.


.

Đêm Noel, tớ đi dự Thánh lễ cùng gia đình một người bạn ở Nhà thờ Hàng Xanh. Không kể chuyện mọi người đến dự lễ mặt mày hớn hở ra sao, quần áo đẹp thế nào, Cha làm lễ trang trọng v.v… và v.v… mà kể chuyện thiếu nhi.

Tớ chứng kiến một cuộc đối thoại rất là dzui mà tớ nghe được tại nhà thờ, xin kể lại cho quý bà con nghe để giảm xì-trét:

.

Linh mục: (Hỏi các cháu thiếu nhi) Ai biết Chúa Hài Đồng sinh ra ở đâu không? Giơ tay lên cho Cha xem nào? À, áo đỏ, mời con!

Cháu áo đỏ: - Chúa sinh ở trong chuồng bò.

Linh mục: - Sao con biết trong chuồng bò?

Cháu áo đỏ: - Vì con thấy có con bò.

Linh mục: - Chúa được sinh ra trong nhà nghèo hay nhà giàu?

Cháu áo đỏ: - Nhà nghèo.

Linh mục: - Sao con biết nhà nghèo?

Cháu áo đỏ: - Vì Chúa hổng có tiền.

Linh mục: - Sao con biết Chúa hổng có tiền?

Cháu áo đỏ: - Vì Chúa hổng có đi làm ở đâu hết.

Linh mục: - …. (!!!!!)



Photobucket
Nhà thờ Hàng Xanh (Bình Thạnh)
Photobucket
Hoạt cảnh Thiên thần mừng Chúa Hài Đồng giáng sinh
Photobucket
Thánh Lễ
Photobucket
Bà già Noel
Photobucket
Và ông già Noel phát quà cho thiếu nhi
Photobucket
Tớ và bạn tớ

23/12/2008

ĐẤT NƯỚC VÀ NHÂN DÂN


Có vẻ như “Đất nước” và “Nhân dân” là hai phạm trù rất gần gũi, rất thân thiết, có quan hệ máu thịt với nhau, thậm chí không thể tách rời nhau.

Từ hàng ngàn năm rồi, nhiều người đã hiểu như vậy, đã cảm nhận như vậy.

Tôi sẽ không viết được những dòng chữ có vẻ nghịch lý sau đây nếu không sống dưới chế độ “cộng sản”.

Sự kỳ quái của chế độ đó đã đánh thức mọi phản kháng trong tư duy, làm chúng ta vỡ mộng và vỡ luôn những nếp nghĩ khác.

Và một trong những phát hiện bàng hoàng nhất là: Đất nước và Nhân dân là hai thực thể có khả năng trở thành thù địch.

1

Từ thuở bé, con người đã gắn liền với đất nước mình qua lũy tre làng, dòng sông, bến đò, những bờ biển thơ mộng, những núi non hùng vĩ, những danh lam thắng cảnh…tất cả, góp phần tạo ra tâm hồn, tính cách và tình yêu của mỗi người, từ đó hình thành những mối dây ràng buộc, nhờ thế mà khi có ngoại xâm thì cả dân tộc cùng đứng lên, đồng lòng đánh đuổi chúng, giành lại từng tấc đất, từng ngọn rau…

Đó là những điều có thật. Đã từng xảy ra. Những tấm lòng yêu nước, những hy sinh vì tổ quốc, những anh hùng dân tộc… tất cả đều có thật.

Duy chỉ một điều nghịch lý, đó là: trong lịch sử nhân loại CHƯA BAO GIỜ ĐẤT NƯỚC LÀ CỦA NHÂN DÂN.

Ngày xưa, khi vua Vũ diệt được Trụ, dựng nên nhà Chu, thiên hạ ai cũng tôn phù.

Chỉ có Bá Di, Thúc Tề chê là bất nghĩa, không thèm ăn thóc nhà Chu, cùng nhau lên núi Thú Dương, hái rau độ nhật.

Sau, có người đến bảo: “Nhà Chu đã trị thiên hạ, thì nơi nào lại chẳng phải của nhà Chu, ăn rau núi này chẳng phải ăn rau nhà Chu ư?”

Hai ông nghe nói, bèn nhịn đói cho đến chết.

Rõ ràng thời ấy người ta quan niệm sông núi, kể cả rau rừng đều “của nhà Chu” nào phải của nhân dân.

Ngay cả hạt thóc là do mồ hôi nước mắt của nông dân làm nên mà cũng được gọi là “thóc nhà Chu” thì nhân dân còn lại gì?

Trong bài thơ “Nam Quốc Sơn Hà”, Lý Thường Kiệt cũng xem đất nước Việt Nam là của vua chúa nhà Lý khi ông viết: “Nam quốc sơn hà Nam đế cư” thì thật sự cũng đã “xí phần” cho triều đình hết rồi, còn gì cho đám dân đen nữa?!

Thời phong kiến, đất nước là của nhà vua nên mới có cha truyền con nối, nên trung quân và ái quốc mới gộp làm một.

2

Ngày nay người ta nói nhiều đến dân chủ.

Có vẻ như đất nước không còn là của “nhà Chu” nữa, có vẻ như “Nam quốc sơn hà” không còn của “Nam đế” nữa.

Vậy chắc là của nhân dân rồi!

Thử xem có phải vậy không?

Nếu cái đất nước giàu tài nguyên này, cái quê hương “rừng vàng biển bạc” này là của nhân dân, sao nhân dân nghèo khổ đến vậy?

Sao những chàng trai nông thôn chân lấm tay bùn vẫn ở nhà tranh vách đất?

Sao những cô gái quê phải lên thành phố bán thân?

Sao bác phu xích lô vẫn còng lưng đạp mỗi ngày, sao lớp trẻ con nhà lao động phải nhễ nhại mồ hôi trong các khu chế xuất, các mỏ than, các nhà máy chế biến hải sản, lâm sản, nông sản…chỉ để kiếm chưa đến một trăm đô la mỗi tháng?

Sao nhân dân lao động vẫn phải chui rúc trong những căn nhà tồi tàn chật hẹp?

Nếu rừng là vàng, biển là bạc thì vàng ở đâu, bạc đi đâu, mà mỗi lần làm đường, xây cầu lại phải vay vốn ODA, vay vốn Ngân hàng Thế giới, Quỹ tiền tệ Thế giới… để xảy ra những vụ tham nhũng nhục nhã như PMU18, như vụ cầu Văn Thánh, như vụ PCI Nhật Bản…và hàng ngàn vụ khác?

Nếu đất nước này là của nhân dân thì sao dầu mỏ khai thác nhiều như vậy mà dân không giàu? mà Đảng lại giàu?

Nếu đất nước là của nhân dân sao lại chỉ có một nhúm các tập đoan tài phiệt phất lên nhờ kinh doanh rừng, biển, đất đai và lúa gạo… trong khi nhân dân thì bị cướp đất, rừng thì bị phá, thóc lúa thì bị thương lái ép giá, đẩy nông dân vào kiếp sống bần cùng?

3

Có quá nhiều bằng chứng để nói rằng trong lịch sử chưa bao giờ đất nước là của nhân dân.

Đất nước chỉ là của nhân dân trong các học thuyết, trong văn thơ, trong âm nhạc.

Đất nước chỉ là của nhân dân trong hoài niệm tuổi thơ, trong tâm tình chôn nhau cắt rún.

Trên thực tế đất nước bao giờ cũng là tài sản riêng của giai cấp cầm quyền.

Ngày xưa thì đất nước là của vua chúa, ngày nay đất nước là của các chính quyền.

Còn nhân dân?

Ngoại trừ số ít giàu có ở các đô thị lớn, đại đa số nhân dân lao động, công nhân, nông dân, công chức, tư chức ăn lương…chỉ có được một căn nhà nhỏ, một mái tranh nghèo, một cái ổ chuột tối tăm trong xóm lao động hay dưới gầm cầu.

Những nhà hàng, những khách sạn sang trọng, những vũ trường xa hoa, những cửa hàng lộng lẫy kia không phải của nhân dân.

Những khu đô thị mới, những resorts, những sân golf, những câu lạc bộ quần vợt, những cuộc thi hoa hậu liên miên kia… không bao giờ là của nhân dân.

Những mỏ bô-xit, mỏ than, mỏ dầu trị giá hàng ngàn tỉ đô la kia, những lâm sản, hải sản vô tận kia…chưa bao giờ là của nhân dân.

Nhân dân chỉ có cái tổ chim bé nhỏ của mình, nhân dân chỉ có vại cà, con mắm, củ khoai, rẫy bắp, chiếc xích lô đạp, chiếc xe máy để chạy xe ôm, để đi làm mỗi ngày.

Nhân dân không biết nghe nhạc giao hưởng, không biết hát Opera, nhân dân chỉ biết rao: “Cháo huyết đây!” Bánh mì nóng giòn đây!” Báo mới đây!” “Mài dao mài kéo đây!”…

Nhân dân không có vé vào xem thi hoa hậu hoàn vũ hay xem trình diễn thời trang, nhân dân chỉ có năm ngàn đồng đủ trả một cuốc xe ra đứng đầu đường Huyền Trân Công Chúa và gọi: “Đi chơi không anh?”.

Nhân dân không có ai bảo vệ, chỉ biết chạy trối chết khi bị công an đem xe tới xúc về đồn để “làm sạch thành phố.”

Trong thời chiến, bao giờ nhân dân cũng bị xem như một thứ “tài nguyên”, một “nguồn cơ bắp dồi dào” sẵng sàng cung cấp cho chiến trường để giành thắng lợi trong các cuộc chiến tranh mang danh nghĩa “giải phóng” “chống ngoại xâm” “thánh chiến” “vệ quốc”…

Tội nghiệp cho hàng trăm thế hệ những người lính đã ngã xuống trong các cuộc “chiến tranh thần thánh” ấy để rồi cuối cùng đất nước lại lọt vào tay một nhúm “đồng hương” chuyên nghề vơ vét.

Đất nước đã bị cưỡng đoạt.

Giờ đây, đối với nhân dân Việt Nam, nếu đất nước có còn được chút ý nghĩa, chính là vì nó đang ôm giữ trong lòng nó xương cốt của những người thân đã chết vì một lý tưởng hoang đường và một ước mơ không bao giờ có thật.

4

Trung Quốc chiếm đảo Hoàng Sa, rồi Trường Sa.

Vài trăm người biểu tình bị đàn áp, bị bắt, bị đe dọa.

Nhiều người hỏi tôi: “Sao không thấy ông viết về Hoàng Sa, Trường Sa mà chỉ viết về nhân quyền, về dân chủ?”

Chẳng lẽ tôi lại phải trả lời như thế này:

“Vì hai hòn đảo ấy người ta đã dâng cho Tàu rồi. Ai đòi lại được? Mà nếu như có đòi được thì cái lãnh thổ giàu tài nguyên ấy cũng đâu phải của nhân dân. Hai hòn đảo ấy cũng sẽ là tài sản của những kẻ cầm quyền và bọn tài phiệt, cũng sẽ bị chúng chia chác nhau mà ăn thôi.”

________

Về tác giả: Nhà văn Đào Hiếu, sinh năm 1946 ở tỉnh Bình Định, gia nhập Đảng Cộng sản năm 1968. Tham gia phong trào sinh viên miền Nam chống Mỹ, ông sau năm 1975 làm việc tại báo Tuổi Trẻ và NXB Trẻ TP. HCM. Năm 2008, ông công bố trên mạng hồi ký Lạc Đường, gây nhiều tranh luận.

Theo BBC ngày 22/12/2008

GIÁNG SINH AN LÀNH CHO TẤT CẢ MỌI NGƯỜI

22/12/2008

DÂN KHÔNG QUAN TRỌNG BẰNG CHÓ?

Mấy ngày nay, dư luận xôn xao về vụ án ở Kiên Lương, Kiên Giang, báo chí Nhà nước thông tin một kiểu, truyền thông bên ngoài thông tin một kiểu, còn sự thật như thế nào chỉ có người trong cuộc mới biết.

Đưa tin kiểu báo chí Nhà nước

Theo Tiền Phong ngày 19/12/2008 thì sáng 17/12, tại ấp T4, xã Vĩnh Phú (Kiên Lương, Kiên Giang) diễn ra cuộc cưỡng chế đất và khoảng 200 người dân đã quyết liệt chống lại.

“Hai chiến sỹ công an Nguyễn Văn Hoàng và Phạm Văn Phái bị nứt, gãy sống mũi do bị ném đá. Anh Nguyễn Tân Xuyên bị thương nặng vùng cánh tay, vai, lưng với nhiều vết bầm tím do bị đánh. Tất cả đang phải nằm viện điều trị”.

“Hai chiếc ghe chở lực lượng cưỡng chế bị nhấn chìm, nhiều người trong đoàn cưỡng chế bị ném đá, bị đánh. Một cán bộ thi hành án huyện Kiên Lương bị những người chống đối bắt giữ và cởi hết quần áo.

Phóng viên truyền hình tỉnh Kiên Giang cũng bị đánh khi có mặt tác nghiệp. Những người chống cưỡng chế còn bắt giữ 3 cán bộ, một con chó nghiệp vụ để đòi thả 2 người dân vừa bị bắt… Lãnh đạo tỉnh Kiên Giang đã phải chỉ đạo dừng ngay việc cưỡng chế.

Ông Huỳnh Văn Tam, Trưởng Thi hành án tỉnh Kiên Giang cho biết: “Việc cưỡng chế thực hiện theo 6 bản án của TAND tỉnh Kiên Giang tuyên từ năm 2006.

Nội dung các bản án buộc 7 hộ dân trả lại 30 ha đất nông nghiệp cho các đơn vị và cá nhân ở TP Rạch Giá và huyện Châu Thành (Kiên Giang) mà các hộ dân thuê để trồng lúa từ năm 2003”. Đây là những người dân địa phương không có đất sản xuất”.

Tuổi Trẻ ngày 19/12/2008 cũng có bài nội dung giống như Tiền Phong, nhưng chỉ cho biết có cán bộ bị thương và chó bị bắt, không nói rõ họ tên cán bộ bị thương là ai.

Các báo khác cũng đưa tin tương tự. Tất cả báo chí trong nước đưa tin có một điểm giống nhau là nêu thiệt hại của phía cán bộ Nhà nước, lời phát biểu của cán bộ Nhà nước, phía người dân không có ý kiến nào và cũng không có thiệt hại gì.

Nguồn tin từ Cơ quan cảnh sát điều tra Công an huyện Kiên Lương (Kiên Giang) cho biết chiều 19-12 cơ quan này đã ra quyết định khởi tố vụ án chống người thi hành công vụ xảy ra tại ấp T4, xã Vĩnh Phú, huyện Kiên Lương. (Tuổi Trẻ ngày 20/12/2008).

Đưa tin kiểu “báo chí tự do”

Trong khi đó, một người dân địa phương là bà Huỳnh Thị Ba trả lời phỏng vấn RFA cho biết rất rõ ràng nguyên nhân vụ việc, diễn biến cuộc cưỡng chế, hành động của phía cán bộ với dân thế nào, dân đối phó lại cán bộ ra sao, họ tên, địa chỉ, tổng số người dân bị thương trong cuộc xô xát với đoàn cưỡng chế, ý kiến của dân hiện nay muốn gì ở Nhà nước:

“đúng 8 giờ sáng ngày 17/12/2008 đội thi hành án cưỡng chế của huyện Kim Lương, đông khoảng 125 người gồm cán bộ và công an đã đến để cưỡng chiếm hai hộ Lê Thị Hiến và Phạm Tỷ ở tổ 8 ấp Tây Tư, xã Vĩnh Phú, huyện Kiên Lương, Kiên Giang”.

“Số đất này của nhân dân chúng tôi là 1064 hộ. Chúng tôi đã mua lại đất hoang của trung đoàn 34, quân khu 9. Chúng tôi mua đất hoang này đã 12 năm rồi, cán bộ nhà nước đã động viên dân khai khẩn đất hoang để khai thác làm lúa.”

Cán bộ đi cưỡng chế, dùng súng bắn vào dân chúng tôi, rồi dùng trái cay quăng vào dân chúng tôi, rồi dùng chó bẹc-rê để phụ tấn công chúng tôi, cưỡng bức chúng tôi quá nhiều, rồi dùng dây điện để đánh dân chúng tôi.

Cuối cùng đội cưỡng chế đã bắn 9 người dân chúng tôi bị thương. Bà Nguyễn Thị Ba 63 tuổi, bị thương ở bắp chuối trái rất là nặng. Ông Đào Văn Thành bị thương ở bắp chuối phải rất nặng, em Kỳ khoảng chừng 30 tuổi bị thương ở bắp tay phải, em Đạt, rách cần cổ và bị toác lỗ tai lên chừng một tấc. Họ còn dùng roi điện oánh hai người bị té xỉu.

Sau đó đội cưỡng chế bắt đầu đội cưỡng chó để rượt cắn nhân dân chúng tôi, do đó khi chúng tôi dùng lửa xăng phụt lên thì rượt chạy đi. Có ông phó thi hành án cởi áo công an của ổng, ổng nhẩy xuống sông ổng lặn, dân tôi mới bắt được. Công an chạy đi bỏ lại lá chắn. Họ bắt đi ba người chúng tôi, chúng tôi sợ bắt đi nữa, dùng lửa rượt họ, thì họ chạy bỏ ba người này lại và chúng tôi mở còng cho họ và giữ còng.

Dân chúng tôi vì miếng cơm và vì bị uy hiếp tinh thần nên chúng tôi mới chống lại. Chúng tôi rất biết về luật, biết đánh người là sẽ gây thương tích. Rất nhiều cán bộ sau khi công an bỏ chạy, đã đầu hàng nói rằng do cấp trên chỉ đạo, thành ra tụi tôi thương, không đánh cán bộ. Ông phó thi hành án làm giấy cam kết là không vô cưỡng chế lấy đất của dân chúng tôi nữa, nên chúng tôi cho họ ra về và trả lại con chó.

Hôm nay là theo giấy thông báo khống chế thi hành án kinh Tây Năm, hôm qua là kinh Tư hôm nay là kinh Năm, dân hôm nay cũng tập trung lại như ngày hôm qua, và cũng thủ tinh thần như ngày hôm qua.”

Một người dân khác là ông Thành (ở ấp Tây Năm) nói rằng có 2 người dân bị thương rất nặng đang nằm cấp cứu ở Bệnh viện Châu Đốc.

Ông Lê Mỹ Đức- Một người dân ở phường An Hòa, Rạch Giá, Kiên Giang thì nói:

Hôm rồi lực lượng công an xuống cưỡng chế, dùng roi điện tấn công 3 người đàn bà, trong đó có một bà 77 tuổi bị xỉu, phải đưa đi bệnh viện. Đây là hành động đàn áp quá đáng vì người dân chúng tôi chỉ yêu cầu chính quyền và ban quản lý dự án thực hiện cho đúng pháp luật và luật đất đai. Nhưng họ không làm việc gì hết.

Chúng tôi chỉ yêu cầu là nếu chúng tôi sai thì họ lập biên bản rằng đòan cưỡng chế cưỡng chế các ông các bà vi phạm chống lệnh gì đó… Cứ lập biên bản để sau này chúng tôi còn khiếu kiện.

Nhưng họ đem lực lượng công an đến hành động như vậy là bậy. Thứ hai là dùng roi điện tấn công phụ nữ 70-80 tuổi thì quá tàn nhẫn. Chúng tôi phản đối quyết liệt.

Những thửa đất này chúng tôi canh tác tới thế hệ thứ ba rồi, cũng từ 60 tới 100 năm rồi. Bây giờ chính quyền sở tại và ban quản lý dự án này, họ liều mạng, liều lĩnh. Trong khi chúng tôi chưa nhận tiền bồi thường mà họ lại thực biện việc cưỡng chế.

Riêng việc chúng tôi chưa nhận tiền không phải vì vấn đề đắt hay rẻ; nếu các anh làm đúng pháp luật thì chúng tôi giá nào cũng phải nhận. Đó là, thứ nhất, nhà nước lấy đất chúng tôi phải có quyết định thu hồi đất; thứ hai, thu đất vào thời điểm nào thì tính giá của thời điểm đó. Họ thu đất ngày hôm nay mà tính giá 12 năm về trước thì lam sao chịu nổi?

Hiện nay giới cầm quyền chồng chéo ở “dự án lấn biển”, nhưng thực ra chẳng có lấn biển gì hết, mà việc này, báo giới đã phỏng vấn họ, hỏi rằng anh lấn biển hay lấn đất của dân, thì họ không trả lời được.

Tôi cam kết rằng những lời tôi nói vừa rồi là đúng sự thật. Nếu thủ tướng có hỏi tôi, tôi cũng yêu cầu ông xuống đây xem đất này là đất “lấn biển” hay đất thuộc cả trăm năm nay?

Nếu chính phủ và tỉnh Kiên Giang không giải quyết vấn đề thỏa đáng, đúng theo luật đất đai, thì chúng tôi tiếp tục khiếu kiện kéo dài. Họ có thể che đây, khỏa lấp tất cả những việc làm sai trái của họ. Nhưng tôi nói rằng 47 hộ dân oan này, còn một người cuối cùng cũng khiếu kiện cho bằng được”.(RFA ngày 19/12/2008).

Các trang mạng khác đưa lên cả video lẫn audio phát biểu của người dân (xem link bên dưới).

* * *

Sau khi đọc hết các thông tin trên thì ai cũng thấy rõ ràng là giữa báo chí Nhà nước và “báo chí tự do” đã thông tin không giống nhau. Báo chí Nhà nước chỉ tường thuật theo một phía là cán bộ Nhà nước đúng, cán bộ Nhà nước, chó của Nhà nước bị dân “ăn hiếp”, Nhà nước bị thiệt hại, cán bộ Nhà nước bị thương, lãnh đạo lực lượng cưỡng chế ta thán dân, v.v… và v.v…, còn người dân thì không ai có ý kiến gì cả và tất cả đếu rất là “mạnh phẻ”. “Báo chí tự do” phỏng vấn trực tiếp người dân, và những người được phỏng vấn tường thuật lại sự việc rất rõ ràng, chi tiết, không che giấu việc họ đã “dùng vũ lực” với cán bộ, cũng như nêu rõ thiệt hại người dân phải gánh chịu, mong muốn của họ đối với Chính phủ.

Báo chí trong nước luôn ghi rõ trên trang nhất dòng chữ đây là “tiếng nói của nhân dân” nhưng thực tế người dân lại không được nói câu nào. Trong một cuộc xô xát giữa người dân và lực lượng cưỡng chế được trang bị đầy đủ công cụ hỗ trợ lẫn chó nghiệp vụ mà chỉ có cán bộ cưỡng chế bị thương, còn dân không bị gì cả thì đó là chuyện hết sức lạ đời. Giữa hai luồng thông tin khác nhau, cũng như Chủ tịch Hồ Chí Minh, tôi tin lời dân hơn tin lời báo Nhà nước.

Đọc sách Thánh hiền, các Ngài vẫn dạy rằng: “Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh” (為貴, 社稷次之, 君為輕) là đạo lý đơn giản, lâu đời nhưng không lạc hậu, mà bất cứ quốc gia nào, dân tộc nào, quân vương nào, chính quyền nào muốn tồn tại, muốn vững mạnh, muốn được dân ủng hộ cũng đều bắt buộc phải tuân theo. Có lẽ trên bước đường “hành nghề”, cái đạo lý làm người bình thường ấy đã bị các vị “báo Nhà nước” làm rơi rụng mất hết rồi? Đau hơn, báo chí Nhà nước dành chổ tường thuật rõ cả về con chó của Nhà nước, còn dân bị thương tích thì không có dòng nào, làm cho tôi thấy đắng ngắt trong lòng với cảm nghĩ rằng: Với họ (báo Nhà nước), sức khỏe, tính mạng người dân không quan trọng bằng con chó?

Tạ Phong Tần

___________

http://www.4shared.com/file/76577789/f39fef65/danoan_kiengiang.html

http://www.sbtn.net/default.aspx?LangID=38&tabId=193&ArticleID=32490&Page=1

http://www.esnips.com/doc/2b95ef89-fdfd-4a50-b352-ae3c989d9f37/bieu-tinh-o-kien-giang